Chap 79: Quái vật và chuyện cũ
Bước chân của cậu rõ ràng có hơi gấp, chỉ chốc lát sau đã biến mất khỏi tầm mắt Lục Nghi�
n Chi. Hắn đứng tại chỗ hơi ngoẹo cổ nhìn, khóe miệng vô thức cong lên, trong lòng có cảm giác mềm mại khó tả.
—
Mà ngay chính giữa căn phòng, lại có một con quái vậttoàn thân đen kịt lẳng lặng ẩn nấp.
Một bên hành lang là cửa đi ra sân sau, một bên khác là phòng tập thể hình, ở cuối hành lang lại có một cánh cửa gỗ màu trắng không hề bắt mắt, dường như hòa thành một thể với vách tường thuần trắng.
Trên thực tế, đã lâu rồi hắn chưa bước vào căn phòng này.
n Chi không biết vì sao đó giờ mình lại không có ý định vứt con quái vật này đi, thế nhưng mỗi lần hắn chạm vào thì đều sẽ bị con quái vật này gặm cắn những ký ức đã từng tốt đẹp và tâm tư ngây thơ lãng mạn thời niên thiếu.
n Chi không nhanh không chậm bước dọc theo hành lang đến trước cánh cửa này, hắn không hề cố ý khóa cửa, cho nên chỉ cần xoay tay cầm một phát là cửa liền mở ra.
n Chi ở thật sự hẻo lánh, dù sao hắn cũng không chỉ có một chiếc xe, thế là liền để Phương Hàm lái xe của hắn về.
n Chi quay lại đường cũ, sau đó được Phương Hàm-mặt-không-hề-kinh-ngạc lái xe đưa đến Hoàn Lang uyển.
Lục Nghi�
n Chi bây giờ dường như cũng chẳng có ý định lập tức ngả bài, hắn đưa tay cởi áo khoác Mục Đông ra treo lên móc, sau đó đứng sau lưng đỡ lấy vai cậu, vừa cúi đầu hôn lên gáy cậu vừa nhẹ nhàng đẩy người tới trước một chút.
Rốt cuộc Mục Đông vẫn không thể chống cự mê hoặc, cùng Lục Nghi�
Sau đó hắn cũng không vội lên lầu, cởi áo khoác mình xong mới chậm rãi thở ra một hơi, đi về phía hành lang khác có chút hẻo lánh bên cạnh phòng khách.
n Chi đang tính toán gì đó.
“Đi tắm đi, tuy cơ bản là thứ bên trong đã lấy ra rồi nhưng vẫn nên tắm cẩn thận lại một lần, hửm?”
n Chi cứ mất tập trung, tuy rằng hắn luôn nắm lấy bàn tay cậu vân vê nhào nặn chơi đùa, thế nhưng ánh mắt lại có chút trống rỗng, giống như đang suy ngẫm điều gì vậy.
Lục Nghi�
Chỉ thấy trong phòng vốn không hề giống như Mục Đông nghĩ, chẳng phải là một phòng chứa đồ nhỏ hẹp tối tăm. Mà ngược lại, căn phòng này rất trống trải, lúc Lục Nghi�
Mục Đông bị nói như vậy, theo phản xạ có điều kiện mà cảm giác được dị vật không di�
Nơi Lục Nghi�
“Mục Đông, đi theo tôi đi, chúng ta về nhà.”
n Chi cất bước đi thậm chí còn vang lên tiếng vọng bước chân.
n tả được bằng lời, giống như bên trong hậu huyệt cậu vẫn còn ngậm thứ gì vậy. Cho nên thân thể cậu không khỏi cứng đờ, cũng không quay đầu lại nhìn gương mặt đang cười nhẹ của đối phương mà chỉ trực tiếp vuốt ve tay hắn rồi thuận theo cầu thang chạy lên lầu.
Lúc trước có lần Mục Đông ra vườn cũng chú ý thấy, nhưng mà chỉ cho rằng đó là phòng chứa đồ nên chưa bao giờ để tâm.
Lúc cửa đóng lại, Mục Đông đột nhiên cảm thấy trong lòng có chút thấp thỏm không giải thích được. Cậu nghe tiếng động cơ bên ngoài dần dần đi xa, luôn có cảm giác như Lục Nghi�
Cậu vốn cho rằng đối phương cũng giống mình, vì đã lâu không gặp cho nên mới muốn ở cạnh nhau nhiều hơn một chút. Nhưng mà trên đường về Lục Nghi�
Lục Nghi�
Bình luận