Chap 71: Lệ Vinh
Những năm nay vóc dáng Lục Nghi�
n Chi liếc y một cái, chẳng hề bị lay động.
Cho nên Lục Nghi�
n Chi bây giờ mới sống được như cá gặp nước tới mức này.
“Đợi đó đừng nhúc nhích, tôi đi đón anh.”
n Chi dừng bước ở nơi cách đó không xa, bình tĩnh nhìn đối phương một lúc.
“Lấy hành lý của anh, tôi đưa anh về Lệ gia.” Nói xong liền trực tiếp quay người đi về phía bãi đậu xe, sau khi hắn xoay người Lệ Vinh liền thu lại biểu tình trên mặt, nhìn chằm chằm theo bóng lưng hắn mấy giây rồi mới kéo lấy valy hai ba bước đuổi kịp hắn.
Lục Nghi�
n Chi không quay đầu, lời ít ý nhiều trả về một chữ, thái độ không thể nói là lạnh lùng nhưng cũng chẳng thể xưng là nồng ấm.
Lúc này Lệ Vinh dường như bị ánh nhìn thời gian dài của Lục Nghi�
Lệ Vinh lộ vẻ thất vọng rõ ràng, Lục Nghi�
n Chi hấp dẫn sự chú ý, quay đầu nhìn về chỗ hắn. Lục Nghi�
Lục Nghi�
n Chi liền nghẹn họng, sau đó lại nhanh chóng cong khóe môi.
Trước kia là con sâu làm rầu nồi canh trong nhà, người nhà họ Lệ tham gia vào chính trường, từ đó đến giờ vẫn có chút xem thường thương nhân như Lục gia. Thế nhưng Lệ Vinh lại tình nguyện đưa hắn theo cùng chơi bời, đối phương lớn hơn hắn hai tuổi, trước mặt hắn luôn luôn tỏ vẻ như anh trai, cho dù tính tình vừa phách lối vừa khoe khoang nhưng trước nay đều sẽ che chở hắn chu toàn, khiến hắn thuận lợi một cách bất ngờ hòa nhập vào Thái tử Đảng của giới chính trị.
“Anh biết ngay là Tiểu Nghi�
n Chi đương nhiên không thể nào để yên như vậy, trực tiếp giơ tay hất tay Lệ Vinh ra, sau đó chống ngực đối phương, chậm rãi mà kiên quyết đẩy người đàn ông trước mặt ra.
n Chi, ấn ấn đầu hắn lên vai mình.
n Chi lại cao hơn, chỉ kém y một chút, làm ra hành động này có vẻ hơi nhu nhược.
Thời gian tám năm, bộ dạng Lệ Vinh chẳng thay đổi bao nhiêu, nhưng khí chất trên người quả thật rất khác biệt.
Lệ Vinh đeo kính râm cực kỳ d�
Người đàn ông vốn đã chuẩn bị xong một đống lời chuẩn bị thuyết phục Lục Nghi�
n Chi lái xe tới sân bay.
Nửa tiếng sau Lục Nghi�
Lệ Vinh ngẩn ra, sau đó tháo kính râm xuống, kéo valy hành lý đi về phía hắn.
n không nỡ vứt anh ở đây không quan tâm.” Lệ Vinh siết chặt vòng tay ôm, còn giữ tay sau gáy Lục Nghi�
—
n Chi khẽ thở dài, hơi hơi thả lỏng tấm lưng căng cứng ra một chút, không tránh không né mặc cho người kia bước tới ôm lấy mình.
thấy trong thời điểm hoàng hôn, cũng không chạy loạn, kéo valy hành lý của mình đứng ngay lối ra, từ xa nhìn lại cũng coi như là hạc trong bầy gà.
n Chi đứng đằng xa không trốn tránh, cũng không cúi đầu, đụng thẳng tầm mắt đối phương.
“Thật là lạnh nhạt, nhiều năm không gặp như vậy chú không nhớ anh chút nào sao?”
Lục Nghi�
“Không.” Lục Nghi�
Có điều Lệ Vinh đâu hề bị kiểu đáp trả như vậy đả kích, y không cố gắng tiếp cận đối phương nữa, nhưng lại thả nhẹ giọng nghiêm túc nói vài tiếng.
Bình luận