Chap 13: 13
Thế nên là sáng nay, khi Minh Tuấn đang nằm nướng inh ỏi trên giường thì một đoàn người xồng xộc nhảy vào, dẫn đầu là bà mẹ "bán con". Nào là đánh răng cho cậu, tắm rửa, mặc quần áo. Tất nhiên, với khả năng ngủ siêu phàm của cậu – mắt mở lờ đờ thì chả ai rõ ngủ hay không.
_ Anh à, biết hôm nay ngày gì không?
Hôm nay là một ngày đặc biệt của đời Minh Tuấn – ngày cưới của cậu. Vì ý kiến của gia đình, hai người tạm thời xa nhau, giải tán quốc hội, ai về nhà nấy.
_ Minh Tuấn, Minh Tuấn – Mẹ cậu gọi thử
_ Cưới anh Hoàng Phong.
_ Anh nè, anh Hoàng Phong bảo sẽ cho anh mặc váy cưới, có nơ có ren, d�
_ Ngày gì
_ Ờ, mặc thì mặc.
Ờ thì trong truyện bao giờ cũng là: Vào cái ngày thiêng liêng ấy, sáng ra, cậu tẩy sạch thân thể mình, mặc lên bộ áo cưới giản dị nhưng tinh tế, thanh toát, khoe được cơ thể thanh mảnh. Khẽ cười, đưa tay đón lấy ánh nắng ban mai mới, cậu huýt sáo: một chút nữa thôi, cậu và anh có thể bên nhau mãi..... mãi mãi.... Mãi mãi.... Mãi mãi ........>> STOP
_ Ngày cưới của anh đó
thương lắm – Cô gian tà nói
Thực ra, sau khi bị tạt một xô đá lạnh, Minh Tuấn đáng thương chính thức tỉnh ngủ và hứng chịu cái gọi là "Tiền hôn nhân". Theo như cậu nghĩ, nó chả khác mấy so với quá trình kiểm tra Bao cao su là mấy
_ Dạ? – Giọng lờ đờ uể oải
_ Mẹ! Anh ba chưa tỉnh đâu. Mang xô đá vào cho con – Cô gào to ra ngoài cửa. Biết ngay mà, rõ ràng chưa tỉnh ngủ, lúc bình thường nghe đến váy cưới không làm loạn lên mới là lạ.
_ Cưới ai? Sao anh không nhớ?
Dừng tại đây!
_ Vâng.
_ Con gái, vào đây kiểm tra anh mày dậy chưa cho mẹ!
Cuối cùng cũng đến tay cô em hủ, cô cười cười gian tà, nhìn ông anh ngu ngốc siêu cấp vẫn đang lờ đờ mặc cho mấy ông thợ trang điểm " người kéo người níu".
_ Ồ ồ, thế à. Cưới Hoàng Phong à. – Cậu lẩm nhẩm nói theo em mình, hoàn toàn không còn chút ý thức nào, nước miếng sắp rơi rồi.
Bình luận