Chap 26: 24
Y Tuyết dựa sát vào hoài bão quen thuộc, đột nhiên ủy khuất mà hốc mắt đỏ lên.
Cái loại cảm giác đau lòng này... là lần đầu tiên Tiểu Tuyết Ly biết đến.
Bây giờ ta phải cho ngươi nếm thử tư vị lúc nãy của ta mới được.
Đôi song sinh này sao tính tình khác nhau thế nhỉ?
"Thôi nào, đừng tức giận, đừng tức giận nữa."
Vân Không thấy vẻ mặt giận dữ của y, đột nhiên vui mừng khôn xiết!
Hắn... hắn hôn ta?
Mặc dù Y Tuyết không biết trò chơi lăn lộn trên đống chăn mền là gì, nhưng chỉ nghĩ tới cảnh Vân Không lăn lộn trên đó với đệ đệ, là y cảm thấy khó chịu không thôi, nước mắt cũng đã tuôn ra tràn ngập hốc mắt.
Vân Không không muốn thấy huynh đệ bọn họ đánh nhau, vội vàng khuyên nhủ: "Đừng kéo nữa, đừng kéo nữa, Tiểu Tuyết, sao ngươi thô lỗ với đệ đệ thế?"
"Ta mặc kệ! Ta không cho phép ngươi ôm người khác! Các ngươi tách ra cho ta." Y Tuyết lửa giận phừng phừng, tử mệnh nghĩ muốn chen vào giữa hai người.
Vân Không cười khổ: "Ngươi đang nói bậy bạ gì thế?"
Ha ha, thì ra Tiểu Bạch Miêu cũng biết ghen nha.
"Ai nha, đau quá đi." Y Sương đáng thương kêu đau, càng thêm dùng sức ôm chặt nam nhân: "Ca ca khi d�
Vân Không nghe vậy trên mặt không khỏi xuất hiện ba vạch màu đen.
"Các ngươi... các ngươi—"
"Thối Y Sương, ngươi mau xuống cho ta!" Y Tuyết lao tới kéo lấy hắn.
Một đôi tay nhỏ nhắn không ngừng đầm thùm thụp vào ngực Vân Không.
Nghĩ vậy, Vân Không cố ý nói: "Ôm người khác thì sao? Không phải ta cũng thường ôm ngươi như thế à? Làm ca ca đừng nên chấp nhất việc nhỏ nhặt thế chứ."
"Ai nha, thì ra ngươi cũng thích ca ca." Y Sương thấy thế, mặt tràn ngập hưng phấn, vỗ tay vui vẻ nói: "Chúng ta đến làm một hồi đạo sĩ đại chiến song sinh Ly đi. Cùng nhau lăn lộn trên đống chăn mền, khẳng định rất kích thích cho coi."
ta, ngươi mau cứu ta với."
"Cái gì? Ta thô lỗ?" Y Tuyết giận đến dậm chân bình bịch: "Tên thối đạo sĩ chết tiệt, bây giờ có "tân" Ly là quên ngay "cũ" Ly hả?"
Y Tuyết có chút ngây ngẩn, khuôn mặt tuyết trắng nhỏ nhắn bắt đầu đỏ lên.
"Thối đạo sĩ! Thối đạo sĩ! Ta hận ngươi chết đi được!"
Chứng kiến Vân Không có vẻ rất hưởng thụ để cho đệ đệ nằm ở trong lòng, Y Tuyết bỗng cảm thấy khó chịu như có ai đó bóp nghẹn tim y.
Hai người một đáp một xướng làm Y Tuyết tức giận đến run rẩy cả người, nói cũng không ra hơi. Vân Không thấy Tiểu Bạch Miêu tức giận không nhẹ, sợ y bị thương thân thể, vội đẩy Y Sương ra, vươn tay ôm lấy Y Tuyết.
Vân Không chẳng những không tức giận, lại còn rất hưởng thụ mà cười cười ôm lấy y, còn hôn nhẹ lên môi y một cái.
"Đúng vậy, đúng vậy, đạo sĩ ca ca thật là người tốt, đạo sĩ ca ca thương ta, đau ta thì sao? Ca ca sao nhỏ nhen thế."
Đọc gì tiếp theo?
Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.
Bình luận