Chap 15: 15
Trương Đình Nhung mỹ tư tư nhìn Ôn Nhi�
m một trận, không, là sau thật nhiều thật nhiều trận, anh mới phát hiện, anh thật sự đang có xu hướng phát triển thành ác ma đó nha. Tiểu huynh đệ của mình, chỉ cần vừa nhìn thấy bà xã liền có xu thế hưng phấn, đều tại bà xã đã đẹp mà lại còn dâm đãng nữa, khiến cho anh cứ muốn thao rồi lại thao bà xã, làm thế nào cũng không đủ.
m sửng sốt vài giây, sau đó mới nhớ tới hôm qua đã xảy ra chuyện gì: A Nhung không có uống thuốc mê của mình, lúc mình cưỡi ở trên người ảnh, A Nhung đã mở mắt, nắm lấy eo của mình... Một khắc kia thực sự là thời điểm tuyệt vọng nhất trong đời Ôn Nhi�
m, thậm chí còn khó chịu hơn cả lúc phát hiện mình không cương được gấp cả trăm lần nữa, cứ như toàn bộ ánh sáng và độ ấm của cả thế giới này đã bị cướp đi mất vậy, thế nhưng... Cũng may, cũng may, ông trời đối với y không tệ, thì ra người đàn ông này, cũng thích y.
Sau khi được y nhắc nhở, Trương Đình Nhung mới nhớ tới cái vụ này. Gãi gãi đầu, ai nha, cả đêm qua anh không có về, chắc là mấy anh em trong xưởng đều sốt ruột lắm đây. Hầy, kệ đi, về rồi giải thích cho bọn đó nghe, hơn nữa, hiện tại bà xã mới là lớn nhất.
m trần truồng đi ra sân sau nhặt quần áo, tấm lưng trắng nõn mịn màng, cặp chân thon dài mê người, quả thực muốn mê chết anh mà! Nhìn nhìn, tiểu huynh đệ nhà mình liền không thành thật, vốn dĩ anh đã hay chào cờ buổi sáng rồi, đã vậy hôm nay bà xã lại sờ tới sờ lui trên người anh, khiến anh hứng phấn lên mất rồi.
Trước đây, anh không hề cảm thấy mình là một người buông thả dục vọng, một tuần cũng chỉ xóc lọ có một hai lần, thế nhưng hồi hôm qua súng thật đạn thật với Ôn Nhi�
m bị chói mắt bởi ánh nắng mặt trời, mơ mơ màng màng mở mắt ra, đập vào mắt là một lồng ngực rắn chắc khêu gợi. Ôn Nhi�
Ôn Nhi�
"Để em đi nhặt lại quần áo." Ôn Nhi�
m ngẩng đầu, thấy ánh mắt chứa đầy ý cười của A Nhung, thoáng cái mặt liền đỏ lên. Nhất thời hình ảnh hai người làm tình một cách càn rỡ hồi tối hôm qua tràn ngập trong đầu y, thoáng cái liền khiến cho thân thể của y trở nên khô nóng.
Toàn bộ không phải là một giấc mơ, Ôn Nhi�
"Hì hì, đều đã bị ông xã thao xuyên rồi, vậy mà vẫn cứ đỏ mặt. Hôm qua lúc cưỡi ở trên người ông xã lớn tiếng nói dùng sức sao lại không biết xấu hổ vậy chứ?" Trương Đình Nhung nói xong còn sờ sờ mông của Ôn Nhi�
m vội hất cái móng heo của anh ra, hôm qua đã điên cả một đêm rồi, hiện tại hậu huyệt của y vẫn còn tê dại cứ như đang ngậm cái gì ở bên trong đây này, không thể làm tiếp lần nữa đâu!
"Bà xã, mới sáng sớm đã câu dẫn anh rồi."
Ôn Nhi�
m vuốt ve thân thể ấm áp của Trương Đình Nhung, cười như một đứa ngốc. Thế nhưng, không được vài phút, y liền cứng đờ không dám nhúc nhích, bởi vì cái cây vừa lớn vừa cứng trong quần A Nhung đang chậm rãi thức tỉnh, đang chỉa thẳng vào y.
m vội tìm đề tài để dời lực chú ý của hai người. "Không, không phải hôm nay anh còn phải đi làm sao?"
Ngày hôm sau, Ôn Nhi�
m, ừm, xúc cảm vẫn là tốt như vậy a.
Lúc Ôn Nhi�
m trở lại, liền thấy Trương Đình Nhung dùng một loại ánh mắt gần như muốn ăn luôn y, y không được tự nhiên quay đầu sang một bên: "Ừm, A Nhung, quần áo của anh phơi ở ngoài trời cả đêm, bị dính sương, không có cách nào mặc được nữa. Để em lấy cho anh bộ khác."
Bình luận