Chap 9: . Tương lai không rõ - Phần kết
"Ừm. Có mấy người bạn đang chờ tôi ở đó."
Chỉ là khi Tô Bạch hư không phát tình, bị người đó vô tình bắt gặp, liền duy trì mối quan hệ thế này.
Thời gian mấy năm đại học kỳ thực trôi qua rất nhanh. Tô Bạch học bốn năm thật ra không hề hòa hợp với mọi người, cậu luôn một mình độc lai độc vãng, mặc một bộ đồ đen cùng mắt kính to dày cộp, trừ mấy môn học đặc biệt quan trọng, Tô Bạch cũng không thường tới trường.
Chỉ là có vài người thầm than vài tiếng đáng tiếc rồi thôi...
Ở nơi đó, không ai biết quá khứ cậu, không ai biết cậu đã từng, cậu có thể bắt đầu lại một lần nữa...
Tô Bạch không chút ngoài ý muốn nhận được thông báo trúng tuyển của công ty này.
[TOÀN VĂN HOÀN]
Có vài thứ đã lưu trong xương tuỷ cậu.
Trên ảnh chụp cả người cậu dính đầy tinh dịch, ánh mắt cầu xin ham muốn.
Vẫn là khuôn mặt ấy, năm tháng không lưu lại cho cậu bao nhiêu dấu vết, ngoại trừ vóc người cao hơn, bề ngoài cũng quyến rũ hơn...
Tô Bạch nhìn thân thể trắng nõn của mình trong bọt nước, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lẳng lơ. Thân thể này đúng là không thể rời xa đàn ông mà.
Chỉ cần vừa bị nam nhân đụng chạm là thân thể có thể chảy ra dâm thủy, bất cứ lúc nào cũng đều phát tình......
Tùy ý ném di động lên giường, từ tủ quần áo lấy ra một bộ trông thật thanh thuần cấm dục mặc vào, đứng trước gương kiểm tra vài lần xác định không có vấn đề gì.
Chờ tới khi cậu mở mắt người kia đã đi rồi.
Tô Bạch mê man trên giường.
Tuy nhiên Tô Bạch lại không có ý định tới công ty này, cậu thay đổi chủ ý.
Tô Bạch tùy tay ném gương tới góc phòng, bản thân chậm rãi ngâm trong bọt nước.
Bỗng nhất thời cậu không biết sau này phải thế nào, muốn làm cái gì, muốn đi đâu.
Không người biết cậu đi đâu.
Khuôn mặt này, thân thể như vậy.
Thuận tay cầm chiếc gương bên cạnh qua soi.
Tô Bạch mang theo hành lý, đơn giản đi tới một thành phố khác.
Chương 9: Tương lai không rõ – Phần kết
Tô Bạch không để ý, tiến vào bồn tắm lớn đầy nước cùng bọt xà bông.
Nhưng thế giới này chưa bao giờ sẽ vì thiếu một người mà ngừng chuyển động, sự biến mất của cậu cũng không làm bất kỳ điều gì dậy sóng.
Tô Bạch cầm chìa khóa, xuống lầu gọi taxi, báo ra địa chỉ.
Tô Bạch chưa bao giờ nghĩ tới cái chết, cho dù là quãng thời gian khó khăn nhất kia cũng không.
Tô Bạch khá hứng thú lưu lại bức ảnh về di động. Vốn dĩ cho rằng lần đó chỉ là ngoài ý muốn, không ngờ còn có tiếp theo sao.
Người đàn ông đó là hàng xóm của cậu, vừa chuyển đến tiểu khu Tô Bạch nhưng cũng được đối phương chiếu cố rất nhiều.
Trong nháy mắt mê mang...
Trên người cũng đã được tẩy rửa sạch sẽ.
Chỉ có một mẩu tin ngắn, trên đó là một tấm ảnh chụp và địa chỉ.
Chỉ là một tấm ảnh cũng đủ khiến người nhiệt huyết sôi trào.
Nhưng công ty lớn này lại cố tình tuyển cậu, làm một phần lớn người ăn phải dấm chua.
Chết đều không cần dũng khí, mà sống mới cần. Cho nên cậu sống sót.
"Chàng trai, tối thế này còn tới đó làm gì vậy? Nơi ý là một vùng hoang vu đấy."
Tô Bạch ngồi trên chuyến xe lửa lạ lẫm hướng về thành phố không biết tên.
Tô Bạch của phố đèn đỏ biến mất.
Mọi thứ cậu từng muốn hết thảy đã có được...
Cả căn phòng tràn ngập hơi thở ái muội, một lúc sau mới ngừng lại bình tĩnh xuống.
Mặc kệ cậu đi đâu, đổi bao nhiêu chỗ, đều không có ích.
"Ô... A ~~ Không muốn đâu." Tô Bạch vô lực trốn tránh ngã lên giường, người đàn ông trên người dùng sức va chạm.
Không ai biết cậu làm gì, cũng không có người quan tâm cậu đi làm cái gì.
Có đồn đãi nói cậu đã chết, cũng có người nói cậu được bao dưỡng.
Cậu không cần tiếp tục dùng thân thể đi làm giao dịch, dẫu thân thể này không thể xa rời đàn ông...
Tô Bạch nhanh chóng đứng dậy mặc áo tắm dài bắt đầu lau đầu, tiện tay lật xem di động.
Đọc gì tiếp theo?
Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.
Bình luận