Chap 26: Chap 26
- lát nữa tự tay em thay quần áo cho tôi .
- Đói chưa ?
- thẫn thờ ở đó làm gì ?
Nhưng người phía trước có vẻ chậm hiểu , gãi gãi đầu , cậu vẫn còn phải suy nghĩ sao ?
- Nhìn cho kỹ mà học tập .
Lý Tống Khiêm ôm lấy bả vai cậu , hỏi :
Ngụy Thương chần chừ gọi hắn . Thấy hắn quay lại nhìn mình , cậu không thoải mái hỏi :
Ngụy Thương mím mím môi , nhìn hắn hỏi :
- Rồi .
Sáng hôm sau , quá hào hứng vì được ra ngoài , Ngụy Thương dậy sớm , bàn ăn được sắp những đồ ăn mà cậu thích , Lý Tống Khiêm tắm xong , đi xuống thấy cậu , hắn mỉm cười :
Hắn vòng tay nắm lấy cổ áo sau gáy Ngụy Thương kéo cậu ra :
Đằng sau lưng vang lên tiếng của Lý Tống Khiêm . Ngụy Thương không dám nhìn thẳng vào mắt hắn , lúng túng lắc đầu .
- Hửm ?
Sau đó nhướn người ngấu nghiến đôi môi cậu . Không hiểu vì sao khi thấy mặt Ngụy Thương đỏ ửng , Lý Tống Khiêm có một chút hả dạ :
Lý Tống Khiêm kéo ghế , người hầu mang đến cho hắn một ly cafe nóng , hắn lấy bánh cắt nhỏ ra cho cậu như thói quen , sau đó liền hỏi :
- Thôi bỏ đi .
- Được , ngày mai có thể .
Hắn có vẻ đã trở nên thoải mái cho cậu đi lại rất nhiều . Sau một ngày kết thúc , hắn liền hào hứng đưa cậu đi coi các loại tàu chiến của mình .
Biết ngay con người này sẽ chẳng cho đi tất cả bao giờ , giữa hắn luôn phải có sự trao đổi mà .
- Em làm gì đó thể hiện tình cảm với tôi chẳng hạn ?
- Phải , hôm nay tôi được ra ngoài .
- Ồ .
- Tôi khiến em hào hứng như vậy , lấy gì để đáp lại tôi đi ?
- Cũng không hẳn , có thêm một người nữa ....
Nào ngờ , khi hắn vừa nói vậy , Ngụy Thương liền đứng dậy , tới bên cạnh ôm hắn , tay cậu còn đặt lên đầu hắn xoa xoa , như mẹ vậy .
Lý Tống Khiêm bâng quơ nói , một cái hôn chẳng có gì to tát , hắn nghĩ vậy .
Trên bàn tay cậu là một máy liên lạc nhỏ tầm 2cm , thiết bị này chỉ liên lạc được với một mình Lý Tống Anh , nhưng xung quanh nhà bố trí camera và máy nghe lén rất nhiều , nên Ngụy Thương chỉ có thể liên lạc với Lý Tống Anh trong khoảng thời gian cậu luyện tập cùng với chiếc tiêm khích mà hắn mới chuẩn bị cho .
- Em muốn vậy ?
- sao anh không tự thay ?
- Anh đưa tôi lên mặt trăng được không ?
Ngày hôm nay , Lý Tống Anh đến gặp Lý Tống Khiêm bàn chuyện quân sự .
Trong lúc đó , vệ sĩ đi theo hắn đã kịp bỏ vào trong tay cậu một thiết bị nhỏ :
- Tất cả đều do anh thiết kế sao ?
- Bật công tắc này lên , cậu sẽ liên lạc được với tam Hoàng tử .
- Lý Tống Khiêm ....
- Được , tôi làm .
- Là .. gì ?
- Ừ
Ngụy Thương vui mừng , cười với hắn . Lý Tống Khiêm ngây người , một lát sau giơ tay xoa đầu cậu , nụ cười cưng chiều khiến ngay cả chính hắn cũng không nhận ra .
Một tuần trôi qua , Ngụy Thương đã thành thạo việc lái tiêm kích , Lý Tống Khiêm đã cho phép cậu bay cách xa hắn trong bán kính khoảng 60km . Có thể nói dạo gần đây mối quan hệ của họ đã khá hơn trước rất nhiều . Nhưng , Ngụy Thương thì vẫn chưa thể từ bỏ ý định bỏ trốn .
- Hôm nay tâm trạng không tệ ?
Ngụy Thương học rất nhanh , ngày đầu tiên đã biết các bước cơ bản để sửa dụng tiêm kích .
phép với hắn . Đương nhiên cho dù họ có tò mò về Ngụy Thương cũng không dám ho he gì cả .
Lý Tống Khiêm nắm giữ toàn bộ quân đội của triều đình , mọi người ở đây đều rất l�
Hắn không vui , cảm giác như bị ép buộc vậy :
- Chúng ta về thôi .
Lý Tống Khiêm không khỏi cười khổ , điều hắn muốn đâu phải như vậy , khúc gỗ này .
Sau này có một vài việc , Ngụy Thương mới thật sự hiểu rằng , lúc này chính là khoảnh khắc đẹp nhất mà cậu không thể không lưu giữ .
Bình luận