Chap 34: Chap 33
"Anh..."
Chu Dương im lặng... Hoàng Cẩm Chính lại nói tiếp.
Chu Dương khẽ ho ra một tiếng lấy lại bình tĩnh.
Cánh cửa kính từ từ mở ra, cậu nhân viên trong quần thu ngân đang ghi chép hoá đơn gì đó lập tức đứng dậy.
Ngơ ra 2 giây, Chu Dương liền rụt tay lại quay mặt đi không nhìn hắn nữa.
Hắn cũng rất biết nắm bắt cơ hội, nhanh chóng đến ôm chặt lấy bé con của hắn. Chu Dương chẳng biết do quá bất ngờ hay do quá xúc động mà không phản kháng lại. Mãi đến một lúc sau mới đẩy hắn ra.
Chu Dương khựng lại, cậu không ngờ rằng khi gặp lại Hoàng Cẩm Chính sẽ nói với cậu như vậy...
Đăng bù chap hôm chủ nhật
Nhìn thấy Hoàng Cẩm Chính, Chu Dương không tự chủ mà bước lên một bước, hô hấp cũng trở nên gấp gáp hơn. Đã gần một năm rồi... cậu không gặp hắn. Trong suốt một năm đó, có rất nhiều truyện xảy ra, có rất nhiều thứ thay đổi chỉ có tình yêu cậu dành cho hắn không chút mai một đi. Đó cũng là nỗi niềm luôn canh cánh trong lòng cậu...
"Cậu này là ai ? Bạn của Dương Dương à ?"
"Anh đã thức trắng cả đêm qua để tìm em..."
"Quý khách muốn mua gì ?"
động lòng, nhất là khi đứng trước mặt người cậu yêu, cảm xúc càng khó kìm chế lại... Nghe những lời nghẹn ngào của Hoàng Cẩm Chính, lồng ngực cậu cũng tức nghẹn...
Khoảnh khắc thấy cậu trái tim hắn hẫng mất một nhịp. Ánh mắt nhìn cậu say mê không thể rời đi. Yết hầu hắn khẽ nhấp nhô... Hoàng Cẩm Chính dù bên ngoài có đứng đắn có ăn mặc lịch thiệp như nào thì khi đứng trước Chu Dương hắn lại trở về đúng bản chất... hắn yêu thích Chu Dương... và cũng thèm khát cậu không thôi.
Hoàng Cẩm Chính nắm lấy tay cậu, đôi mắt chút đỏ. Chu Dương bối rối nhìn hắn, Hoàng Cẩm Chính nhận ra sự lo lắng qua cái nhìn của cậu. Hắn khẽ cười thì ra trong lòng bé con vẫn còn chỗ cho hắn.
"Anh không ngừng dằn vặt bản thân vì đánh mất em..."
Chu Dương như bị nụ cười của hắn mê hoặc. Hoàng Cẩm Chính vẫn như xưa, cười lên vô cùng đẹp...
"Anh nhớ em !"
"Không mua hàng thì anh vui lòng đi cho"
" X shop xin chào...a...anh..."
"Thế đó là lỗi của tôi à !! Tôi bắt anh làm thế à !!"
"Thời gian không có em anh thật sự rất khổ sở..."
"Anh rất mệt... muốn ngủ... nhưng anh sợ khi mở mắt ra em lại đi mất..."
———-
Chu Dương lúc này đã không nhịn được quát vào mặt hắn. Cậu vẫn luôn yếu đuối luôn d�
Quản lý cửa hàng từ kho bước ra thấy Hoàng Cẩm Chính đang đứng cạnh Chu Dương ở quầy thu ngân thì hơi nhíu mày. Trong giờ làm việc mà lại dám gọi bạn bè tới, ông ta đang định lên tiếng thì Hoàng Cẩm Chính đã nói trước.
"Bé con..."
Bình luận