Chap 21: Chap 20
Về tới nhà đã là 11h khuya, Chu An đã ngủ say, Chu Dương thì không ngủ được cậu thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa sổ. Hoàng Cẩm Chính làm sao thế nhỉ ? Cứ lúc nắng lúc mưa, khi thì đe doạ lúc lại vỗ về... Hoàng Cẩm Chính thất thường khiến tâm cậu cũng loạn như ma. Chu Dương càng nghĩ càng không ra.
Khi gia đình còn ấm êm, ba cậu rất hay đưa cả nhà đi xem hội vì không chỉ cậu mà cả mẹ cậu và Chu An đều rất thích. Nhưng tiếc là giờ đã không còn nên cũng lâu lắm rồi cậu chưa được đến những nơi như vậy.
——-
"Đừng khóc, đừng khóc, anh xin lỗi, xin lỗi... Anh không nên như vậy. Ngoan anh thương"
Chu Dương không biết do vốn dĩ tính cách cậu như thế thêm với việc bị đối xử tệ bạc quá lâu nên giờ chỉ cần chút ngọt ngào thì cậu đều có thể bỏ qua. Có thể là vậy... hay là cậu...
Cậu cảm thấy bản thân quá nhu nhược, Hoàng Cẩm Chính vừa đánh cậu xong nhưng hắn chỉ cần nói mấy lời đường mật, chỉ cần một ánh mắt dịu dàng là cậu liền ngủi lòng tha thứ.
Hoàng Cẩm Chính nhanh chóng nắm bắt cảm xúc của cậu. Hắn dịch người tới, phóng đại khuôn mặt tuấn tú của mình, hôn lên môi cậu một cái.
Hoàng Cẩm Chính luống cuống không biết nên làm gì trước tiên. Hắn hết vỗ vỗ nhẹ lên vai Chu Dương lại cúi xuống ôn nhu mà hôn lên trán cậu. Miệng liên tục không ngớt.
"Quyết định vậy nhé. Giờ thì tắm rửa một chút rồi anh đưa em về"
Chu Dương bất ngờ trước lời đề nghị của hắn. Gần hai tháng nay, cậu và hắn gặp nhau lần nào cũng là để lên giường. Mấy chuyện như ra ngoài cùng nhau từ trước đến nay chưa từng có. Hoàng Cẩm Chính thấy Chu Dương không đáp còn tưởng cậu vẫn đang giận dỗi liền bồi thêm.
Trẻ nhỏ khi đang khóc mà được vỗ về thường có xu hướng càng khóc lớn, Chu Dương dù đã 20 nhưng vẫn giữ nguyên cái nét trẻ con đó. Cơ miệng cậu co thắt lại, nước mắt cứ thế trào ra, cậu khóc nức nở.
Sau khi Chu An xuất viện, địa điểm làm tình của hai người chuyển thành khách sạn, Chu Dương vẫn luôn nói dối về chuyện làm ca đêm để ra ngoài cùng Hoàng Cẩm Chính.
Hoàng Cẩm Chính có đánh cậu tệ hơn nữa cậu cũng không có quyền lên tiếng. Huống chi khi nãy hắn đã hết lời dỗ ngọt cậu, nhìn vẻ mặt sốt ruột lúc đó của hắn cậu có chút ấm lòng.
Qua một lúc lâu cuối cùng Chu Dương cũng nín, cậu nhìn chằm chằm người trước mặt. Chu Dương muốn lên tiếng trách móc nhưng cổ họng lại nghẹn ứ... cậu nhớ ra mình và người này rốt cuộc là quan hệ như nào.
"Tối mai anh dẫn em đi xem hội pháo hoa ở biển nhé. Là đi chơi không phải đi làm chuyện đó."
"Anh thật sự xin lỗi, đừng giận anh... Anh... Mai em rảnh không, anh đưa em đi chơi nhé ?"
Hoàng Cẩm Chính cứng đờ người, hắn máy móc rút cái sextoy ra khỏi người Chu Dương, đỡ cậu dậy, ôm vào lòng.
Nhắc tới hội pháo hoa, ánh mắt Chu Dương sáng lên mấy phần. Từ nhỏ cậu đã rất thích những thứ lấp lánh loé sáng.
Bình luận