Chap 2: Bắt đầu nhận thức bạn bè của "chồng"
n Tri Khiêm uống xong trong chốc lát ngủ say.
"Không sao có thể thử lại, huống hồ chỉ là bọn Phương Trần thôi nên em không cần quá sốt sắng. " Mạnh Nhất Tông nói: "Em đã là bà xã của anh cũng không thể không quen biết bạn của anh được?"
n Tri Khiêm tương đối ít, tất cả mọi người trong nhà Tát tiên sinh là bạn của cậu, cứ như vậy ra đi tất nhiên là không nỡ. Mạnh Nhất Tông không khỏi đau lòng cho cậu: "Sau khi chúng ta trở về nhà anh sẽ đưa em đến làm quen với các bạn của anh, được không?"
"Ừ, chỗ nhà hàng sushi Nhật Bản chúng ta thường đi ăn." Phương Trần nhàn nhã lái xe, tiện tay mở nhạc.
"Vậy thì tốt, đi máy bay mệt không? Chúng ta đi ăn đi." Phương Trần trở về chỗ ngồi của tài xế, Mạnh Nhất Tông và Nguy�
n Tri Khiêm ngồi ở băng ghế sau.
"Cả nhà của Tát tiên sinh ai cũng rất tốt, là bạn của em."Nguy�
Phương Trần hơi giật mình nhưng rất nhanh phản ứng lại, cười híp mắt nói: "Thầy Nguy�
n, đi chơi như thế nào?"
Qua hôm sau Nguy�
"Cậu đặt chỗ trước chưa?"Mạnh Nhất Tông hỏi.
Mạnh Nhất Tông hiểu những lời cậu nói, bạn bè của Nguy�
n Tri Khiêm cao hứng vô cùng, thậm chí nói năng có chút lộn xộn. Mạnh Nhất Tông biểu thị lần sau trở lại đây nhất định sẽ tặng cho chủ nhà trọ một món quà lớn. Nguy�
n Tri Khiêm trở nên nói nhiều hơn.
n Tri Khiêm cuối cùng cũng yên tâm một chút. Nói thật, Mạnh Nhất Tông ngoại trừ buổi sáng đầu tiên đối với cậu có chút không kìm chế được về sau mỗi ngày vẫn ôn nhu giống như trước đây làm cho trong lòng cậu vẫn cảm thấy được không chân thật, cũng vô cùng thấp thỏm. Cuối cùng như bây giờ cũng là tốt lắm rồi.
"Nhưng mà ..." Nguy�
Trở lại C thị Phương Trần đã ở sân bay chờ bọn họ, Nguy�
n Tri Khiêm do dự một hồi, cuối cùng vẫn gật đầu. Mạnh Nhất Tông gọi cho cậu một ly sữa bò, Nguy�
n Tri Khiêm cảm thấy bộ dạng tức giận của cậu chơi rất vui.
n Tri Khiêm xem một bộ tranh mà mình sưu tập nhiều năm khiến Nguy�
Phương Trần nhìn cậu như vậy cảm thấy rất vừa mắt, liếc nhìn Mạnh Nhất Tông, Mạnh Nhất Tông làm động tác OK, Phương Trần liền hiểu.
Thời gian đi du lịch trôi qua rất nhanh, Mạnh Nguy�
n Tri Khiêm đối với Phương Trần cũng coi như quen biết, mà cậu vẫn có chút sợ Phương Trần không thích mình. Ở trong lòng phiền muộn nửa ngày, vẫn chủ động chào hỏi Phương Trần.
n Tri Khiêm có chút do dự nhớ tới tình cảnh lúng túng trước đây: "Lần trước các anh đi sơn trang, em..."
Nguy�
Nguy�
n Tri Khiêm vô cùng lưu luyến cùng chủ nhà cáo biệt, đến khi lên máy bay còn có chút buồn buồn.
Cho tới một ngày chủ nhà đưa cho Nguy�
n Tri Khiêm tiện tay cầm lấy tay của Mạnh Nhất Tông đem mặt chôn ở trong tay anh cà cà như một con mèo nhỏ.
"Làm sao vậy? Sau này cũng không phải không trở lại." Mạnh Nhất Tông nhẹ nhàng nựng nịu hai má của Nguy�
n Tri Khiêm không biết đang nghĩ tới cái gì, mặt bỗng dưng đỏ lên, cậu nói: "Cũng không tệ lắm, tốt vô cùng..."
n hai người đã cùng chủ nhân nhà trọ trở nên rất thân thiết, đương nhiên, đa số thời gian vẫn do Mạnh Nhất Tông phụ trách làm người trung gian truyền đạt nhưng khi mọi người tán gẫu nói về nghệ thuật thì Nguy�
Bình luận