Chap 81: 81
Sở Dụ cảm thấy, mình thật sự là bị ăn gắt gao.
Chương 81
Rất thích danh xưng "Lục thần nhà mày", Sở Dụ gật gật đầu, "Đúng vậy, vừa nãy cùng đến đây với Lục Thời, liền bị anh Mộng và lớp trưởng gọi lại. Tao vốn còn xoắn xuýt, rốt cuộc về ký túc trước, hay đến phòng tự học trước."
Nhưng rất nhanh, cậu lại ý thức được, đây là sân bóng rổ! Trước mặt mọi người ngửi áo sơ mi trắng của Lục Thời, cũng quá xấu hổ!
Sở Dụ ở trong lòng yên lặng sửa đúng — Là cực kỳ câu người!
Đè xuống toàn bộ suy nghĩ lộn xộn, Sở Dụ kéo thẳng lưng, cố gắng đặt lực chú ý vào bọn họ chơi bóng.
Bạn trai tui, thật sự có chút câu người.
Edit + Beta: Vịt
Trước kia Lục Thời chơi bóng, mặc kệ lúc nào, luôn sẽ có không ít người nghe tin đến, đứng bên sân bóng xem, nhỏ giọng thảo luận, còn sẽ chụp hình này nọ.
Nhưng hôm nay, Sở Dụ nhìn quanh 4 phía, phát hiện người ít đi không chỉ 1 nửa.
Ôm áo sơ mi trắng Lục Thời thay ra, Sở Dụ kìm lòng không đậu muốn ghé vào ngửi ngửi mùi.
Cô ngồi xuống, hai chân khép lại, đặt ặp sách trên đùi, là tư thế ngồi rất đoan chính.
Trước tiên nhìn về phía sân bóng rổ, Dương Vũ Sàn hỏi, "Xem Lục thần nhà mày chơi bóng à?"
Cô dùng cằm chỉ chỉ văn kiện, "Mày xem xong nói với tao, tao không nắm chắc lắm."
Sở Dụ nhận lấy văn kiện, nghiêm túc lật lật, cau mày, "Hạng mục này mày muốn ra tay?"
Không đúng.
Tới lúc Lục Thời mặc T-shirt, ở trên sân nhựa chơi bóng, Sở Dụ vẫn còn có chút thẫn thờ.
Đại đa số thời điểm, Lục Thời tỏ vẻ lạnh nhạt lại xa cách, ngay cả vẻ mặt cũng không phong phú lắm. Nhưng chính là như vậy, khiến Lục Thời thỉnh thoảng lộ ra chút nhiệt năng, không đứng đắn và dục chiếm hữu, trở nên cực kỳ mê người.
Cơ mà nhìn không đầy một lát, Sở Dụ liền phát hiện, nhân khí của Lục Thời ở trường hình như . . . . . . rớt rất nhiều?
Lục Thời dẫn bóng ném rổ là thế công sắc bén nhất quán, sắc mặt lạnh lùng, hành động thoăn thoắt, mặt lại đẹp, tính thưởng thức 10 phần.
Trên cặp sách của Dương Vũ Sàn treo một con gấu Teddy, còn có một xâu hạt châu lấp lánh, lúc bước đi, lắc lư theo, một bên kêu cạch cạch.
"Mày đã không ra sân chơi bóng, vậy thì tốt, nào, tiểu thiếu gia, trước xem bản thiết kế này?"
Đang lúc Sở Dụ đầy nghi ngờ, dư quang liếc thấy Dương Vũ Sàn đeo cặp sách đi ngang qua sân bóng. Hẳn là nhìn thấy cậu, Dương Vũ Sàn chuyển hướng, đi tới, ngồi xuống ghế trống bên cạnh Sở Dụ.
Dương Vũ Sàn từ trong cặp văn kiện màu hồng rút ra một phần văn kiện mỏng manh, đưa cho Sở Dụ, "Hạng mục lần trước bọn mình bỏ vốn, vậy mà hết sức thần kỳ chỉ có 1 cái không chống nổi, lớn nhỏ đều tiến triển rất thuận lợi, cái này nói rõ cái gì? Nói rõ hai bọn mình, ánh mắt đều rất tốt."
Bình luận