Chap 71: 71
"Đang làm gì đó?"
Lúc Sở Dụ tỉnh dậy, buồn ngủ tới không mở mắt ra được. Cậu duỗi tay muốn sờ trán Lục Thời, mơ hồ phát hiện xúc cảm dưới tay không đúng, bằng trực giác chậm rãi sờ lên, ngực, vai, hầu kết, cằm —
Đôi môi Lục Thời đụng đụng tóc Sở Dụ, kéo kín chăn, ôm người một lần nữa nhắm mắt.
Edit + Beta: Vịt
Sở Dụ lên tiếng phủ nhận, "Em thật sự không có!"
"Hả?" Sở Dụ chậm mấy nhịp, khó khăn mở mắt ra, mới phát hiện Lục Thời đã tỉnh, tóc mái màu đen rối tung, đôi môi tái nhợt không huyết sắc, đang nhìn mình.
"Không ngủ được."
Chương 71
Vẻ mặt Sở Dụ ngưng lại trong chớp mắt, rất nhanh lắc đầu, "Em sao có thể khóc được!"
Ngáp một cái, Sở Dụ mơ hồ nhớ lại nói, "Sau đó em xem video, chuẩn bị hạ nhiệt độ vật lý cho anh, lúc gần hừng sáng, nhiệt độ rốt cục hạ."
Mùa đông là mùa tốt để ngủ nướng, có thể làm cho người ta ngủ cả người mềm nhũn, không chút muốn rời khỏi chăn.
Lời còn chưa nói hết, mắt đã nhắm lại, một lần nữa ngủ mất.
Ngón tay Lục Thời từ đuôi mắt ẩm ướt của cậu cọ qua, "Tỉnh ngủ rồi?"
"Ừ, tỉnh rồi."
"Không có."
Lục Thời lại không tin, "Em khóc."
Lục Thời không nói chuyện, an tĩnh quan sát vẻ mặt Sở Dụ, sau khi hô hấp mấy cái, đột nhiên nói, "Em nhìn thấy rồi?"
Lục Thời không có đoạn ký ức này, hỏi Sở Dụ, "Sau đó thì sao?"
Sở Dụ đột nhiên tinh thần tỉnh táo, "Trên mạng nói, bệnh nhân sốt cao phải uống cháo! Em dậy nấu cháo cho anh nhé! Không đúng, trong nhà anh có gạo không?"
Cậu muốn nói, ai khóc là cún con, nhưng lời thề này hơi độc, cậu không nói nên lời. Dứt khoát dùng đôi mắt to nhìn chằm chằm Lục Thời, thể hiện mình không có chút chột dạ.
Sở Dụ theo bản năng cọ cọ lỗ tai ngứa lên gối, tay rốt cục thuận lợi phủ lên trán Lục Thời, "Ừm, không sốt nữa. Rạng sáng thật sự dọa chết em, nóng lợi hại, ngay cả thở cũng nóng, em đã chuẩn bị gọi cả 120!"
Mắt cậu to, đuôi mắt dài, da cực trắng. Sau khi nhắm mắt, có thể nhìn thấy phía dưới mắt, có vòng đen nhàn nhạt.
Lục Thời thu tay lại, vân vê giọt nước mắt dính trên bụng ngón tay, tìm tòi mà nhìn Sở Dụ, "Tối qua đã khóc?"
Vừa nói, giọng dần dần thấp xuống, đầu cũng không có ý thức bắt đầu ủn vào trong ngực Lục Thời, "Không nhịn được nữa, em buồn ngủ quá, em ngủ thêm một lát . . . . . ."
Giọng Lục Thời khàn lợi hại hơn thường ngày, hơi siêu trầm, nghe có loại sexy vượt quá độ tuổi.
"Em muốn sờ trán, sao anh tỉnh sớm vậy?"
Ở trên giường lăn nửa vòng, Sở Dụ chuyển hướng Lục Thời, "Bọn mình có phải nên rời giường rồi không?"
Bình luận