Chap 6: 6
Chờ Chương Nguyệt Sơn ngồi xuống, mọi người đều bị chấn động hơi mông lung, cách hồi lâu mới vang lên tiếng vỗ tay thưa thớt.
Chương 6
"Lớp chúng ta là lớp mới, 42 học sinh, có người vẫn luôn ở bản bộ, có người vẫn luôn ở phân bộ, có quen biết nhau, có người vẫn chưa quen biết nhau. Nhưng từ nay về sau, lớp 11A chúng ta, chính là một tập thể, một đại gia đình! Chúng ta sẽ cùng nhau . . . . . ."
Lớp A đang tiến hành giới thiệu bản thân, nhận tiện chọn cán sự lớp.
n thuyết lâm thời còn sục sôi dâng trào hơn cả giáo viên chủ nhiệm phát biểu.
Lục Thời ngồi phía sau giương mắt, vừa lúc nhìn thấy, tay Sở Dụ chống trên bàn đang run rẩy biên độ nhỏ.
Xoay rubik ngồi trước mặt cậu trên là Chương Nguyệt Sơn, tự giới thiệu mình tên là Lập Tảo Chương, Nguyệt Sơn của minh nguyệt xuất thiên sơn, nói mình muốn tranh cử lớp trưởng, tiếp đó chính là di�
"Thầy ơi, bạn ấy bị ốm."
Bác sĩ trong nhà nói cậu không bị bệnh, nhưng cậu luôn cảm thấy mình mắc bệnh nan y, sắp chết.
Giáo viên chủ nhiệm ở trên bục giảng sục sôi dâng trào, dưới bục giảng, vô số người bí mật lấy điện thoại ra. Không lâu lắm, tin "Lục thần và Sở hoa khôi trường vừa gặp mặt đã không hợp", giống như bồ công anh bị gió thổi bay, lấy lớp 11A làm khởi điểm, nhanh chóng truyền khắp khối 11, sau đó bao trùm cả 3 khối, không bao lâu, ngay cả chú gác cổng cũng biết.
Sở Dụ phiền lòng từng trận.
Lục Thời đang ký tên lên sách, nhìn người đến một cái, bút trên tay lướt không ngừng.
Edit + Beta: Vịt
Bắt đầu từ nhóm đầu tiên gần cửa, theo thứ tự đứng lên giới thiệu bản thân. Muốn làm cán sự lớp, thì nói chức vị tranh cử cùng với lời tranh cử.
Tiếp theo là bỏ phiếu tranh cử cán sự lớp, Sở Dụ gục trên bàn học, tay phải theo ý thức che bụng — Dạy dày co giật đau đến mồ hôi cậu rơi xuống.
Đến lượt Sở Dụ.
(Truyện chỉ được đăng tại Wattpad humat3 và Sweek humat170893)
Sở Dụ nói xong cũng ngồi xuống, cậu thật sự không có sức nhiều nhiều thêm cho dù 1 giây, cả người choáng váng lợi hại, tình hình còn nghiêm trọng hơn buổi sáng đến trường không ít.
Tay cậu chống mặt bàn đứng lên, "Tớ là Sở Dụ."
Lỗ tai vo ve, sau khi Sở Dụ ngồi xuống, cũng không nghe rõ Lục Thời nói gì, hình như giống cậu, cũng chỉ nói mấy chữ.
Cậu nửa mở mắt, mơ hồ thấy mọi người đang vỗ tay, nhưng tiếng vỗ tay lại không truyền vào lỗ tai, một loại cảm giác trống rổng từ trong tứ chi bách hài tràn ra, đang kéo cậu vào trong lửa lava.
Âm thanh tiến vào tai hình như cách rất xa, Sở Dụ gối trên cánh tay, nhắm hai mắt, lắc lư trước mắt, toàn là vết máu dính trên khóe miệng rách của Lục Thời.
Nhận tài liệu xong, Chúc Tri Phi từ lớp cách vách vọt tới, ngữ khí hưng phấn, "Anh Lục!"
Bình luận