Chap 58: 58
Thậm chí yếu ớt hơn.
Đúng, chính là như vậy!
Không chỉ là cần, không chỉ là ỷ lại.
Trống trải.
Nhưng mà Lục Thời, mày không thể yếu ớt, mày còn có chuyện chưa làm xong, mày không thể, không thể.
Giống như đêm đó, cậu cầm cổ tay Lục Thời, để Lục Thời buông tay. Lục Thời hỏi cậu, sợ sao.
Nói xong, Sở Dụ xoay người, chạy thật nhanh ra bên ngoài, chốc lát đã không thấy bóng dáng.
Tại sao phải sợ?
Cậu khống chế tầm mắt của mình, đối diện ánh mắt Lục Thời, lắp bắp nói, "Cậu, cậu chờ tớ chút, nhanh thôi, tớ về nhà lấy đồ! Thật sự rất nhanh!"
Áp chế lại khô hanh liên tục, Sở Dụ rũ mắt, nhìn màu da trắng lạnh trên mu bàn tay Lục Thời, cùng với mạch máu màu xanh.
Rõ ràng, lại hiểu.
Chương 58
Anh vốn cho rằng, lúc quyết định đem bản thân chân thực, từng tấc một, từng tầng một mổ xẻ cho Sở Dụ nhìn, đã chuẩn bị tâm lý xong.
Vị trí ngực nóng lên, giống như châm mồi lửa, ngọn lửa hừng hực, trong nháy mắt thiêu đốt tứ chi bách hài. Sở Dụ hít một hơi thật sâu, môi lưỡi khô hanh, thậm chí ngay cả thở cũng trở nên gấp gáp.
Lạnh lẽo xuyên thấu qua ngăn trở của vải áo, mạnh mẻ xâm nhập, rất nhanh, cả da lẫn xương, nhanh chóng mất đi nhiệt độ, thậm chí ngay cả máu cũng bỗng nhiên giống như đông cứng lại.
Giống như trong hẻm nhỏ, Lục Thời dùng đầu nhọn của ống hút nhựa, lông mày cũng không cau lại mà làm rách đầu ngón tay, tỉ mỉ bôi máu dinh dính lên môi cậu, ôn nhu hỏi cậu, máu của tớ d�
Lục Thời ngồi ở chỗ cũ, ngón tay gập lại, khẽ cử động.
Thả lỏng sống lưng, ngửa ra sau, Lục Thời nằm trên mặt đá lạnh như băng.
Nhìn như cường thế, nhìn như bình tĩnh, nhìn như thờ ơ, nhưng trên thực tế, Sở Dụ lại cảm thấy, Lục Thời còn sợ hơn, thấp thỏm hơn cậu.
Cậu biết ý đồ của Lục Thời.
Nhưng, đây chính là người mà cậu thích.
Chỉ là bởi vì Lục Thời hãm sâu trong đầm lầy, trên mặt tràn ngập lạnh lẽo tàn ác, là cừu hận, là cố chấp sao?
ngửi không, cậu tại sao ngửi mùi máu của người khác.
Anh nhìn chằm chằm cửa lớn thông ra bên ngoài hồi lâu, khóe môi mỏng bỗng dưng câu lên nụ cười, ý cười lại không chút nào thấm đến đáy mắt.
Là thích.
Edit + Beta: Vịt
Nhưng thật sự đến thời khắc này, anh mới chợt phát hiện, mình yếu ớt hơn nhiều so với tưởng tượng.
Hơi híp mắt, Lục Thời nhìn chằm chằm đỉnh vòm hình cong tròn của nhà ấm thủy tinh, ánh nắng xuyên qua thủy tinh cũng không sáng rực, hai mắt Lục Thời nhưng lại vẫn bị đâm đau.
Cổ tay Sở Dụ bị Lục Thời tỉ mỉ xoa nắn, khiến đầu tim cậu, tư dưng sinh ra ngưa ngứa.
Người mà cậu thích.
Bình luận