Chap 51: 51
Sở Dụ không do dự vỗ vỗ vị trí bên cạnh mình, "Nào, bọn mình nằm xếp hàng."
Nói xong, mới phát hiện lý do này của mình thật sự không ra sao. Sở Dụ đang suy nghĩ, nên đổi lại lý do mới được, liền phát hiện Lục Thời đã kề sát cậu nằm xuống.
Lục Thời nghe xong, nhìn Sở Dụ, bỗng nhiên nghiêng người qua, lại ôm Sở Dụ vào trong lòng.
Dựa quá gần, Sở Dụ có chút không được tự nhiên, cậu tận lực đặt lực chú ý vào trên mặt Lục Thời, nhìn một cái không đủ, nhìn thêm mấy lần.
Rời khỏi anh, thậm chí ngủ không ngon.
Edit + Beta: Vịt
Sở Dụ đương nhiên, "Đương nhiên ngủ cùng cậu, nếu không ngủ không ngon."
Sở Dụ bị ôm có chút mông lung.
Đây là lần đầu tiên cậu thấy Lục Thời mặc âu phục nghiêm chỉnh, cảm thấy Lục Thời diện mạo này, đẹp không biết nên hình dung cụ thể thế nào. Ngay cả cổ áo tản ra, cũng lộ ra mấy phần khí chất yuppie (*).
Sở Dụ cho ra lý do, "Tớ muốn nhìn gần mặt cậu chút."
Lục Thời xoay người lại nhìn cậu.
Cậu một bên ở trong lòng nghi ngờ, sao Lục Thời đột nhiên thích làm nũng như vậy, một bên ôm lại Lục Thời. Nhân tiện yên lặng não bổ, Lục Thời có phải về tham gia tiệc mừng thọ, lại chịu tủi thân, bị bà mẹ kế kỳ cục kia bắt nạt hay không.
Tắm xối xong, trực tiếp nằm úp sấp trên giường. Giường khách sạn rất mềm, Sở Dụ vùi bên trong không muốn động.
Cậu từng đè Lục Thời ở trên giường phòng y tế, liếm vết thương khóe môi đối phương. Cũng ở trong vườn thực vật hằng ôn, lần đầu tiên cắn vai Lục Thời.
Lục Thời mặc cậu nhìn, hỏi, "Buổi tối ngủ cùng tớ?"
Nhưng mắt cậu vẫn lặng lẽ di chuyển theo Lục Thời.
Sở Dụ não bổ ra một vở kịch khiến người rơi lệ, lúc lại nhìn Lục Thời, trong mắt chất đầy tiếc nuối.
Có một người, cần anh, lệ thuộc vào anh, không thể rời bỏ anh.
((*) yuppie là một từ được hợp lại từ các từ young, urban, professional (trẻ tuổi, đô thị, chuyên nghiệp), từ này để chỉ những người trẻ tuổi không phải xuất thân từ quý tộc, dựa vào tài năng của bản thân để vươn lên và trở nên giàu có ở thành phố)
Cậu lại cầm cổ tay Lục Thời, quan sát mu bàn tay, "Chỗ nào muốn liếm?"
Hỏi ra những lời này, Sở Dụ hoàn toàn không có cảm giác có gì không đúng.
Mình bay tới quả nhiên là đúng, nếu không một mình Lục Thời cũng quá đáng thương. Tham gia tiệc mừng thọ xong, cũng không thể về nhà ở, chỉ có thể cô đơn ở khách sạn, xa xa nhìn neon ngoài cửa sổ, không biết bóng đèn nào mới là của nhà mình.
Nghĩ tới đây, khóe môi Lục Thời hiện lên nụ cười yếu ớt, trong mắt lại toàn là cố chấp không xua tan đi được.
Chương 51
Bình luận