Chap 48: 48
Cửa bị gõ nhẹ, Lục Thời quay đầu, thấy Ngụy Quang Lỗi đứng ở cửa.
Cánh tay chồng lên nhau, không có kẽ hở.
"Mỏi tay?"
Ngón trỏ anh giữ trên ngón trỏ Sở Dụ, cùng giữ lên cò súng.
Edit + Beta: Vịt
Lục Thời nhìn thẳng phía trước, ở bên tai Sở Dụ đếm ngược,"5 — 4 — 3 — 2 — 1 —"
"Thật —"
Sở Dụ miệng đắng lưỡi khô, cổ áo siết chặt cổ, ngay cả hô hấp cũng khó chịu.
Sở Dụ nhận được hứng thú, mặc dù không trúng súng nào, nhưng rất vui.
Lục Thời buông tay ra, lui sang bên cạnh nửa bước, "Tự làm thử lại?"
"Ha ha ha, tao đây không phải đang luyện tập chăm chỉ sao!" Ngụy Quang Lỗi đánh giá bóng lưng Sở Dụ,"Trước đây sạt lở núi, Chúc Tri Phi nói với tao, tao ra mồ hôi lạnh ngay tại chỗ. Nhìn tình hình tiểu thiếu gia hiện tại, hắn không có việc gì nhỉ?"
Nói xong, đưa tay từ trong tay Lục Thời cướp lấy súng.
Chương 48
"Ừ, không sao rồi."
"Anh Lục!"
Ngồi xuống ghế bên cạnh, Ngụy Quang Lỗi nhìn Sở Dụ đeo tai nghe và kính bảo vệ, chuyên tâm giữ cò súng, "chậc" một tiếng, "Độ chính xác của tiểu thiếu gia, không khác gì tao trước đây, đều là gà mờ."
Lục Thời khơi mí mắt nhìn hắn, "Độ chính xác hiện tại của mày cũng không thấy tốt lắm."
Sở Dụ thật ra vẫn rất muốn chơi, nói được một nửa, lại sửa lời, "Giả đấy."
"Tao bắn xong định đi, nghe ông chủ nói mày đến, liền đến xem sao."
Lục Thời không đề cập tới một chút, Sở Dụ đến bây giờ, hàng đêm đều phải bật hết đèn, cặp sách đựng đèn pin nhất định sẽ đặt trên giường, cùng với nửa đêm mơ ác mộng, tỉnh dậy liền gửi tin nhắn cho anh. Anh đã nhiều lần 2-3h sáng, cầm chìa khóa, mở cửa phòng ngủ cách vách ngủ cùng.
Phòng bắn lắp đặt đơn sơ, tường xi măng, giá kim loại, đèn treo cũng có cảm giác lạnh.
Lục Thời làm ra hiệu tay, bảo người đi vào.
Đạn bắn trúng chai thủy tinh bị máy ném ra, mảnh thủy tinh nổ tung như thạch anh, rơi lả tả trên đất.
Cậu ném súng lại trong tay Lục Thời, "Không cần, tớ không chơi nữa."
Ngụy Quang Lỗi tới đây chơi, súng đầu tiên cũng là Lục Thời dạy. Đàn ông ít có ai không thích xe không thích súng, sờ một lần, liền muốn lần thứ hai. Chờ Lục Thời đi học, hắn là khách quen, cũng quen với ông chủ.
Lục Thời đón lấy súng, "Thật à?"
Lục Thời không bắn cùng cậu nữa, mình ngồi xuống ghế cao nhỏ bên cạnh.
Âm cuối Lục Thời dương lên, ghé vào Sở Dụ gần hơn.
Lục Thời ngồi trên ghế cao nhỏ, chân dài bắn chống trên mặt đất, trong tay tung đạn chơi, ánh mắt lại nhìn chằm chằm Sở Dụ bắn từng súng một.
"Pằng!"
Bình luận