Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết bảo lâm 2 dự đoán kết quả xổ số siêu chính xác hôm nay https://sxmb.com/

Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 41: 41

Ấp a ấp úng hồi lâu, Sở Dụ trả lời luẩn quẩn, "Tớ, tớ quên mất rồi! Đúng, tớ quên rồi! Tớ chỉ nhớ được, tớ làm hoàng đế, ngồi trên ghế rồng, lên triều sớm. Ái phi gì gì đấy, tớ không có ấn tượng gì cả!"

Giọng Lục Thời rất nhẹ, giơ tay lên, đầu ngón tay vừa nhẹ vừa chậm chạp sờ lên vành tai trắng nõn nhẵn nhụi của Sở Dụ, giống như miêu tả mà trượt đi, dọc theo má, xương gò má, rơi vào đuôi mắt, thong thả.

Cậu cảm thấy tình huống hiện tại, cậu có hơi không ứng phó được.

Cũng càng thêm chân thật.

Cậu phát hiện, kể từ sau khi cậu đáp ứng Lục Thời, chỉ sẽ hút máu của anh, người trước mặt, dường như triệt để lên tường cao, tâm tình hoặc hành động, đều trở nên trực tiếp hơn, càng thêm được voi đòi tiên.

Buổi tối hôm đó, Sở Dụ liền phát hiện như vậy rất tiện. Quên mang chìa khóa, không sao hết chỗ Lục Thời có, sẽ không bị nhốt ngoài cửa.

Lục Thời nhìn Sở Dụ một lát, bỗng nhiên đứng thẳng, thu tay lại, một lần nữa đút vào trong túi quần jean, "Vậy thì thôi."

"Cậu thất thần rồi."

Lại qua một ngày, Sở Dụ dứt khoát lười mang chìa khóa, dù sao Lục Thời mang theo, sẽ mở cửa giúp cậu, hoàn mỹ!

Giọng nói hơi khàn xông vào lỗ tai, nhanh chóng câu trở lại suy nghĩ phát tán của Sở Dụ.

Sở Dụ giống như bị làm định thân chú (*), không dám cử động.

(Truyện chỉ được đăng tại Wattpad humat3 và Sweek humat170893)

Mồng 1 tháng 11, đại hội thể dục thể thao.
Mấy ngày trước, cả sân trường tư nhân Gia Ninh, đã cắm cờ treo biểu ngữ khắp nơi, viết khẩu hiệu kiểu như "Thanh xuân bay lên không phụ thiều quang", "Chạy bộ tôi bạn cậu ấy, sống đến 98".

Hơn nữa, mơ thấy mình là hoàng đế thì thôi, lại còn mơ thấy Lục Thời là ái phi của mình! Còn mặc nữ trang!

"Thật sự quên rồi?"

((*) định thân chú: bị làm phép đứng yên không nhúc nhích được)

Sở Dụ mày thật biến thái!

Đối với ngủ nướng mà nói, 3 phút, cũng đã đủ quý, hiếm có!

Lục Thời nhận lấy chìa khóa, móc trên ngón tay, cầm lấy, "Được."

Thời tiết càng ngày càng lạnh, Sở Dụ rời giường cũng càng ngày càng khó.

Sở Dụ mơ hồ nhận ra nguy hiểm.

Cậu đối diện hai mắt đen trầm của Lục Thời, cổ họng phát khô, khó khăn lên tiếng, "Ừ, thật sự quên rồi."

Chương 41

Cậu từ trong ngăn kéo, lục ra chìa khóa dự bị của cửa phòng ký túc, đưa cho Lục Thời, "Cho cậu, buổi sáng tự cậu mở cửa đi vào, như vậy tớ có thể ngủ thêm 3 phút."

"Quên?"

Cậu cố gắng mở to hai mắt, hi vọng Lục Thời có thể thấy rõ chân tâm hết sức chân thành trong mắt cậu.

Edit + Beta: Vịt

Sau lần thứ 3 giống như mộng du rời giường đi mở cửa cho Lục Thời, Sở Dụ cảm thấy tiếp tục như vậy không được.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...