Chap 36: 36
ngửi không?"
Tới lúc Lục Thời thấp giọng hỏi dò, cậu nhìn mắt Lục Thời, trả lời, "D�
Động tác ngón tay dừng lại.
Sở Dụ phát hiện, trạng thái hiện tại của Lục Thời có chút không quá bình thường.
"Máu của hắn, ngửi thơm hơn của tớ sao?"
"Máu tớ d�
làm rách da như vậy.
Chóp mũi Sở Dụ quanh quẩn, là mùi thơm quen thuộc.
Phía sau hai người, mấy tay xăm trổ phát hiện thời cơ, dắt díu nhau, chạy đi thật nhanh.
Rất nhanh, trước sau con hẻm chật chội, chỉ còn lại hai người Sở Dụ và Lục Thời.
Hơn nữa, trong nháy mắt đầu ngón tay rách da, động tác trên tay Lục Thời không có chút do dự và dừng lại, vẻ mặt càng bình thản, giống như đang làm, chỉ là một chuyện bình thường sẽ làm.
Trái tim Sở Dụ đột nhiên đập hai cái.
Lục Thời chỉ lấy ống hút ra, tay phải nắm lại, ở trên đầu ngón trỏ trái, vạch ra một đường.
Cậu đứng tại chỗ, tùy ý Lục Thời vẽ loạn.
Chương 36
Edit + Beta: Vịt
Một đầu ống hút, là miệng vát bén nhọn.
Cậu chưa từng biết, ống hút vậy mà có thể d�
Trong túi nilon bị Lục Thời tiện tay đặt trên đất, có bánh bao và sữa đậu nành, cùng với một ống hút cứng màu trắng trong suốt.
Lục Thời đến gần Sở Dụ, rũ mắt, đem máu tươi tràn ra trên ngón trỏ, tỉ mỉ bôi lên môi Sở Dụ, động tác nhẹ nhàng chậm chạp, thậm chí có thể nói là ôn nhu.
Con ngươi anh sâu đen, giống như phủ lên một lớp mực, không có ánh sáng nào chiếu vào được.
ngửi."
Không có lạnh nhạt và bình tĩnh lúc thường, không cao lãnh ít nói như thường ngày ở trường, cũng không phải tàn bạo đấu đá lung tung, lúc đánh nhau.
Sau lưng Sở Dụ nổi lên lạnh lẽo, trái tim giống như bị chiếm lấy run rẩy.
Cậu ở trạng thái ăn no, nếu như không phải cố ý chuyên chú ngửi máu của người khác, bình thường bắt được quá nhiều mùi.
Trên môi, máu khô đi, có cảm giác căng ra khó chịu.
Âm thanh Lục Thời giống như nói thầm ái muội giữa tình nhân, vừa nhẹ vừa khàn, "Vậy, cậu sao lại muốn ngửi mùi máu của người khác, hửm?"
Phát hiện Lục Thời phía sau lui lại, Sở Dụ dùng tay phẩy phẩy trước mũi, xoay người, ngây ra.
Cơ mà, máu của người góc tường thật sự quá đắng quá khó ngửi, mùi giống như chui vào lỗ mũi, không muốn ngửi cũng không được.
Thậm chí có loại cố chấp, nhìn mà đau lòng.
Sở Dụ không nhận thấy được không đúng, cau cau mũi, "Ừ, đúng."
Một giây sau, máu đỏ sẫn tràn ra, ở trên làn da màu trắng lạnh, giống như màu mực đậm.
Bình luận