Chap 30: 30
Tâm tình Sở Dụ thì rất tốt, dọc đường không ngừng nói chuyện với Lục Thời.
Mắt Lục Thời nhìn phía trước, ngữ khí nhàn nhạt, "Cám ơn tớ cái gì?"
Thuận tiện lại bị lão Diệp kéo đi khen ngợi một trận, giáo viên Tiếng Anh cũng ở bên cạnh, Sở Dụ bị khen tới hoảng hốt, cảm giác mình chính là ngôi sao Văn Khúc sáng lấp lánh trên bầu trời.
Lúc hai người chậm rãi đến cửa phòng thầy trưởng khoa, phát hiện cửa đang đóng.
Chương 30
Trong con ngươi nhạt màu cất chứa ý cười, Sở Dụ xòe đầu ngón tay bắt đầu đếm, "Cậu giải form đề đọc hiểu, giải form đề vận dụng ngôn ngữ cho tớ, gạch ra tất cả đề điền vào chỗ trống văn thơ cổ, còn có form đề viết văn, toàn bộ toàn bộ đều dùng đến hết! Còn có còn có, mấy đề mẫu toán lý hóa cậu chọn, đề nào cũng chuẩn, một đề hai đề ba đề, tớ gần như đề nào cũng nhìn quen, cậu rốt cuộc là thần tiên nào hạ phàm vậy?"
Cậu nhớ Phòng Minh Triết, bàn trên Quản Dật Dương, lớn tiếng nói muốn dính ánh sáng làm chú cậu.
Phòng làm việc không lớn, phía sau bàn làm việc bằng gỗ màu nâu đậm, là một giá sách, bên trên dựng không ít sách kiểu《Tâm lý học thanh thiếu niên》,《Trích văn》,《Đại cương giáo dục tâm lý học》. Hai bên đặt ghế sofa kiểu 3 người ngồi, màu nâu đậm, dùng làm khu tiếp khách.
Vừa dứt lời, Sở Dụ đã nhìn thấy trên ghế sa lon bên trái phòng làm việc, ngồi hai người — Quản Dật Dương và Phòng Minh Triết.
"Tớ không nghĩ là mình có thể thi được top 199! Nằm mơ cũng không thi được điểm cao như vậy," Trong lòng Sở Dụ hiểu, cậu cười với Lục Thời, "Cám ơn cậu!"
Từ văn phòng đi ra, Sở Dụ nhìn thấy, tay Lục Thời theo thói quen đút trong túi áo, đang chờ ở cửa.
Sở Dụ gõ cửa đi vào, "Thầy ơi, thầy tìm em có chuyện gì không?"
Tay Lục Thời rút ra khỏi túi, xoa mái tóc cậu, "Bước cẩn thận."
Nói xong, cậu còn cúi người, từ dưới lên trên nhìn mặt Lục Thời, vẻ mặt khoa trương, "Lục thần, sao cậu lợi hại vậy chứ?"
Edit + Beta: Vịt
Sở Dụ để phiếu điểm vào trong cặp sách, trước đi chào hỏi thầy trưởng khoa.
"Tớ đi cùng cậu."
Nụ cười trên mặt nhạt xuống, Sở Dụ dịch tầm mắt, "Thầy ơi, thầy tìm em?"
Thấy Lục Thời đi theo vào, hắn lại nói, "Học sinh Lục Thời nếu không có việc gấp, trước tiên có thể về lớp, buổi chiều lại đến văn phòng tìm thầy."
Thầy trưởng khoa ngồi sau bàn làm việc, thấy Sở Dụ đi vào, trên mặt lộ ra nụ cười hòa ái, "Học sinh Sở Dụ, vất vả cho em đến đây một chuyến, ngồi đi."
Thời tiết âm u, tầng mây rất dày, không thấy được ánh mặt trời.
Sở Dụ nghĩ, phòng thầy trưởng khoa cậu đến quá nhiều lần, quen cửa quen nẻo, thật sự không cần đi cùng. Nhưng thấy Lục Thời đã bước ra ngoài, cậu theo sau — khả năng, Lục Thời là có chuyện muốn đi tìm thầy trưởng khoa?
Bình luận