Chap 28: 28
Càng gần đến thi tháng, Sở Dụ càng nôn nóng, chỉ muốn cầm thứ gì đó để dời đi lực chú ý của mình.
(Truyện chỉ được đăng tại Wattpad humat3 và Sweek humat170893)
Thu lại lời chưa nói ra miệng, Lục Thời thuận theo khích lệ, "Ừ, quả thực rất thông minh."
"Vậy mà?"
Lục Thời tuyên bố kết quả, "20 câu, đúng 2 câu, tỷ lệ chính xác 10%."
"Làm xong rồi?"
Anh đang muốn nói "Không được khóc", đã thấy Sở Dụ thở phào, vỗ ngực một cái, như trút được gánh nặng, "Quả nhiên, tớ còn rất thông minh, vậy mà đúng 2 câu!"
Tay cậu thò vào hộc bàn, mò tới bìa manga, do dự, lại khẽ cắn răng, thu tay lại.
Nhưng cậu lại rất hiểu bản thân — Chút tự chủ nát kia, một khi lấy manga ra, phá giới, cậu chắc là đến ngày thi tháng, cũng sẽ không muốn nhấc bút giở sách.
Âm cuối của anh thả nhẹ, tựa như cho người ta cảm giác ôn nhu.
Lục Thời nhắm mắt lại, đầu ngón tay dừng trên môi Sở Dụ, khàn giọng hỏi cậu, "Còn muốn không?"
Edit + Beta: Vịt
Đứng trước bàn học, đưa tay kéo ghế ra, Lục Thời ngồi xuống, tùy tiện cầm lấy một cây bút, bắt đầu phê.
thỏa mãn, mặt mày hớn hở, "Tố chất bay vọt lên á! Tớ trước đây đều có thể hoàn mỹ tránh né đáp án đúng!"
Khác với bình thường, tóc anh ngủ hơi rối loạn, cả người đều là vẻ lười biếng. T-shirt đen rộng thùng thình mặc trên người, bóng lưng thon gầy.
Sở Dụ vẫn nhớ chuyện mình tối qua cắn người ta đau, băn khoăn, vội vàng nói, "Đủ rồi, thật đấy, không còn đói nữa."
Tay Sở Dụ chống cằm, cực kỳ d�
Hút hai giọt máu, Sở Dụ vội vàng buông răng ra, lo lắng, "Lục Thời, cậu đau không?"
"Làm xong rồi!"
Lục Thời rời giường.
"Không đau."
Đôi môi Sở Dụ bị xoa ngứa, theo bản năng muốn cắn.
Sở Dụ đã lâu không đọc manga rồi.
Nghe thấy câu này, Lục Thời mở mắt ra, mang theo giọng mũi, đáp một tiếng, "Ừ."
Anh lười biếng nằm trên giường, cả người giống như động vật họ mèo thu lại móng nhọn phơi nắng, động cũng không muốn động đậy, chỉ có đầu ngón tay đặt trên môi Sở Dụ, nhưng có như không mà sờ mó, không có chút ý tứ xê dịch.
Tốc độ phê rất nhanh, chưa đến 1 phút.
Nhưng Lục Thời giống như cố tình, tới lúc xoa môi cậu đã hơi có chút tê, mới mở mắt ra, ngồi dậy, liếc về phía đèn bàn đang bật.
Sở Dụ ngay cả hô hấp cũng thả nhẹ.
Nhưng cậu hiểu, mình hai hôm nay hút máu hình như hơi nhiều, rất lo Lục Thời ngày nào đó làm đề, đang làm thì ngất đi. Thế là cậu không ngừng ở trong lòng yên lặng nói với mình, không thể cắn nhất định không thể cắn, khắc chế rất vất vả.
"Đúng vậy!"
Chương 28
Bình luận