Chap 25: 25
Sở Dụ nói chuyện mơ hồ, "Cậu làm đề, không phải để ý đến tớ."
Trong nháy mắt nắp lại nắp bút trong tay, Sở Dụ thổn thức, cảm giác mình chính là tra nam, cái loại khảo đề tùng trung quá, phiến diệp bất triêm thân (*).
Cậu cố gắng cong khóe miệng, cười một cái, "Cậu giờ bận không? Tớ có thể —"
Sách trên giá giống như có chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế, được xếp theo thứ tự từ cao đến thấp. Chăn trên giường gấp chỉnh tề, mặt đất càng không nhi�
Đặt bút xuống, Sở Dụ ra cửa.
Cậu xoay xoay bút, nhìn chữ in trên trang vở, lại nghĩ tới câu kia của Quản Dật Dương, có phải bởi vì biết mày bùn nhão không dính được tường, cho nên mẹ mày mới mua trường tư Gia Ninh?
Sở Dụ yên lặng nhìn Lục Thời.
Sở Dụ nhìn ngày tháng, bỗng dưng không dám đếm, mình rốt cuộc đã bao nhiêu ngày chưa gặp Thi Nhã Lăng rồi.
Cầm bút chì, tiếp tục lướt đề.
Edit + Beta: Vịt
Đúng ở cửa phòng cách vách, Sở Dụ giơ tay lên, lại do dự đặt xuống, cuối cùng vẫn nhẹ nhàng gõ 3 cái.
Chưa được 5 phút đã làm xong.
Ánh sáng đèn bàn giống như bút, hết sức tinh tế phác hoạt góc nghiêng của Lục Thời. Đường mắt, mũi, môi, cằm.
((*) Câu đúng của nó là "Vạn hoa tùng trung quá, Phiến diệp bất triêm thân" (Dịch tạm: Dạo chơi qua muôn vàn sắc hoa, mà một chiếc lá cũng không dính đến người), chỗ này ẻm Dụ thay "vạn hoa" bằng "khảo đề" (đề thi).)
Giống như một bức tranh sơn dầu, không một chỗ nào không tinh xảo, không một chỗ nào không đẹp.
Tự giác trở tay đóng chặt cửa, Sở Dụ đánh giá.
Đèn bàn bật lên, trên mặt bàn trải một tờ đề thi, đã làm gần được một nửa.
Nghe Sở Dụ nói như vậy, Lục Thời liền thật sự mặc kệ cậu.
Đầu tim tràn ra chút chát.
Lại so sánh với phòng mình, Sở Dụ lặng lẽ an ủi mình — Phòng mình chỉ là hơi có hơi thở của cuộc sống giàu có!
m hạt bụi.
Chương 25
"Vào đi."
Rất nhanh, cửa mở ra.
Sở Dụ lại lấy ra một tờ đề toán.
Đây là lần đầu cậu đến ký túc của Lục Thời, phát hiện không khác so với mình nghĩ lắm, phong cách tổng thể đều hết sức nhạt nhẽo, dù sao không phải trắng chính là đen xám.
Sở Dụ ngồi xuống.
Trái tim treo lên từ từ rơi xuống.
Lục Thời chỉ chỉ ghế bên bàn học, "Ngồi."
Sở Dụ nhìn thấy Lục Thời đứng sau cửa, không biết làm sao, mắt hơi xót.
Tư thế ngồi của cậu không có chút hợp quy tắc nào, hết sức tùy ý — hai chân tách ra, ôm lưng ghế, cằm kê trên tay, giống như không xương, nghiêng đầu nhìn Lục Thời.
Bình luận