Chap 22: 22
Lục Thời tựa vào lưng ghế, là tư thế thả lỏng.
Vừa mới phát hiện, tóc mái đã bị mảng mồ hôi làm ướt nhẹp. A-đrê-na-lin bùng nổ trong máu vẫn chưa rút lui, đầu ngón tay không ngăn được run rẩy biên độ nhỏ.
Sở Dụ nắm ngón tay, ở chỗ ngồi chống người dậy, quỳ một gối ở mép ghế tài xế, một tay chống bên gáy Lục Thời, đồng thời cúi đầu, răng môi tới gần làn da Lục Thời.
Máu tươi tràn ra, đồng thời hô hấp hai người đều ngừng lại.
Xa xa có gào thét của động cơ theo gió đêm truyền dến, tiếng huýt sáo hòa với tiếng thét chói tai, nhưng bởi vì ngăn cách của cửa sổ thủy tinh, không rõ ràng lắm.
Giọng nói so với bình thường, nhiều hơn mấy phần khàn khàn.
Máu thơm ngọt tràn qua răng môi, từ miệng cổ họng chảy qua.
Bóng cây tươi tốt chặn lại ánh sáng đèn đường.
Bị nhắc nhở, Sở Dụ mới phát hiện, xương sống lưng xông lên nóng hổi khó chịu quen thuộc, trái tim đập tăng nhanh, thậm chí có thể cảm giác được máu chảy ở huyết quản phần gáy. Cổ họng khát khô, hơi đau.
Hơn 600 khối cơ bắp khắp người, đều phát ra đau nhức sau khi khẩn trương cực độ.
Anh nghiêng nghiêng cổ, lộ ra đường cong căng chặt tinh tế, "Tới đây."
Tiếng vang của động cơ biến mất, bốn phía an tĩnh có thể nghe rõ tiếng tim đập của mình.
Anh nghiêng mắt hỏi Sở Dụ, "Đói không?"
"Đói,"
Chương 22
Edit + Beta: Vịt
Lục Thời nhắm mắt, lại lặp lại, "Tới đây."
Lục Thời khoát tay đeo bao cổ tay màu đen lên vô lăng, khác với thường ngày, trong đôi mắt đen trầm của anh giống như chứa sao lạnh, có ánh sáng mơ hồ.
Sở Dụ nhìn chằm chằm mạch máu màu xanh theo động tác lộ ra, dưới làn da trắng lạnh, không động đậy.
Tay Lục Thời theo tóc Sở Dụ, dịch xuống, lòng bàn tay chạm tới gáy cậu, vỗ về mềm mại, giọng nói hơi khàn, "Ừ, tớ ở đây."
Lục Thời giơ tay lên, xoa nhẹ mái tóc mềm nhũn của Sở Dụ, sau đó hơi đè xuống.
Da đầu Sở Dụ tê dại, khẽ thở hổn hển.
Lái xe qua điểm cuối, bỏ đám người reo hò lại phía sau, dừng đến chỗ tối.
Trong giọng nói, nhiều hơn hai phần ý ra lệnh không rõ ràng.
Nương sức lực không lớn này, Sở Dụ theo bản năng, dùng răng cắn rách làn da dưới môi.
Trong lúc nhất thời, Sở Dụ nức nở thốt ra, nắm chặt cổ áo Lục Thời, vô ý thức hàm hồ gọi, "Lục Thời . . . . . ."
Cảm giác thỏa mãn và sung sướng khổng lồ, hỗn hợp với khoái cảm kích thích có trong thân thể vẫn chưa mất đi, kích động và phấn khích khó nói lên lời theo thần kinh, xông mạnh lên đỉnh đầu!
Bình luận