Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết bảo lâm 2 dự đoán kết quả xổ số siêu chính xác hôm nay https://sxmb.com/

Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 46: 7

n: "......"

Sở Li�
n quấn chăn định đứng dậy tìm hành lý, kết quả vừa nhúc nhích thì cảm nhận được vật gì đó cọ xát cửa huyệt, bụng trướng lên như bị thứ gì chui vào.

Tấm lưng trắng nõn của y lại rịn mồ hôi lạnh.

Ngón tay dài mảnh dưới chăn mi�
n cạn lời, nghĩ thầm: Ngươi chu đáo quá nhỉ......

Thiên Diện kéo mặt nạ Phật Di Lặc lên để lộ đôi môi tái nhợt, cúi đầu hôn má Sở Li�
n cúi đầu nhìn hình rồng trên tay áo mình, suýt nữa ngất đi vì tức, túm áo Thiên Diện thấp giọng trách móc: "Ngươi...... Sao ngươi có thể cho ta mặc long bào này hả! Đây là đại nghịch bất đạo! Lỡ bị ai thấy thì ta và mẫu thân sẽ bị lôi đi chém đầu ngay......"

Thiên Diện tủi thân bế Sở Li�
n có thêm một bộ đồ màu vàng sáng.

Sở Li�
n lên xoay mấy vòng rồi đắc ý nói: "Ta sợ nương tử ngủ dậy không thấy ta sẽ buồn nên cố ý để lại phân thân trong phòng đó!"

Sở Li�

Sở Li�

n bừng tỉnh, y cắn môi, trong lòng cực kỳ sợ hãi, sợ hòa thượng trong miếu đến đây, bắt gặp bộ dạng của y bây giờ lại truyền vào cung......

Đang nghĩ thì cửa bị đẩy ra.

Y vội vàng gục đầu xuống bàn rồi nhắm mắt lại, gò má nóng bừng, tim đập thình thịch.

"Nương tử!" Nam tử vào cửa gọi y một tiếng rồi chạy tới ôm chầm lấy y, vui vẻ nói, "Vi phu vừa đi tìm đồ ăn cho ngươi, không ngờ nương tử dậy rồi!"

Sở Li�
n nghẹn họng, mở mắt ngẩng đầu lên.

Yêu vật này đã hóa thành người, chắc vì không có mặt nên đeo mặt nạ Phật Di Lặc.

Y níu áo đối phương, hôn lên mặt nạ kia một cái rồi nài nỉ: "Rút vật phía dưới ra được không?"

Thiên Diện lập tức gọi xúc tu cắm trong sâu ra, toàn thân Sở Li�
n khó nhọc chống bàn đứng vững, bị kích thích làm nước mắt ứa ra, hai mắt rưng rưng.

Yêu vật kia đâu? Còn ở trong phòng này không?

Nghĩ vậy y lập tức kìm lại tiếng rên rỉ của mình rồi gọi tên đối phương.

Từ chén trà trên bàn đột nhiên bốc lên một đám khói đen, Sở Li�
n cưỡng nhét vào lỗ hậu, muốn móc vật kia ra. Đó không phải vật cứng mà là xúc tu biết cử động bám vào thành ruột, Sở Li�
n thử kéo mấy lần nhưng không được, cảm thấy mình càng kéo thì vật kia càng mọc ra nhiều sợi tơ mỏng chui vào chỗ sâu.

Y há miệng thở hổn hển, nắm gối đầu quỳ trên giường hồi lâu rồi quyết định phớt lờ vật phía dưới, cố nén dục vọng dâng trào để đi lấy y phục.

Y bước xuống giường, lúc đi lại cảm giác bị khuấy động bên trong càng thêm rõ ràng, cùng với tiếng nước lép nhép, lỗ hậu không ngừng chảy ra dâm dịch.

Sở Li�

n đang tức giận nên rụt rè nói, "Ta biến ra một bộ đồ đẹp cho nương tử nhé?"

Thật ra nó cảm thấy nương tử không mặc gì càng đẹp hơn, nhưng Sở Li�
n đã muốn quần áo thì nó sẽ chiều lòng y.

Trên tay nó hiện ra một làn khói đen bao trùm thân thể trần trụi của Sở Li�
n hơi bực nhưng trên mặt không lộ ra cảm xúc gì: "Ta chỉ mang theo mấy bộ đồ, ngươi vứt đi hết thì ta lấy gì mặc?"

"Vậy ta......" Thiên Diện mơ hồ nhận ra Sở Li�
n run rẩy, suýt bị làm lên đỉnh lần nữa.

Nó bế Sở Li�
n chưa kịp phản ứng đã bị xúc tu mọc ra từ thành ghế quấn quanh eo rồi kéo y ngồi xuống.

Sở Li�
n, nửa khắc sau khói tan đi, trên người Sở Li�
n tỉnh lại, phát hiện trên gối còn đọng nước mắt trong lúc ngủ mơ, càng thấy mình ngu xuẩn hơn, vì tên Sở Hộc lòng lang dạ sói này mà đau khổ.

Một lát sau, y hơi tỉnh táo lại, nhớ tới chuyện xảy ra đêm qua thì vội vàng ngồi dậy kiểm tra người mình dưới chăn mỏng.

Chẳng biết quần áo y biến đâu mất, trên cơ thể trần trụi chỉ có những vết đỏ chưa phai, còn chất nhầy đã được lau sạch.

Thì ra không phải mơ.

Sở Li�
n khóc nấc, y mới tỉnh lại đã bị trêu chọc chỗ nhạy cảm, bị xúc tu bên trong liếm mút làm lên đỉnh, eo ưỡn cao, bắn tinh hai lần trên ghế.

-

Bên ngoài đột nhiên có tiếng đập cửa.

Sở Li�

n không trả lời mà chỉ hỏi: "Quần áo ta đâu?"

Thiên Diện nghĩ ngợi rồi nói: "Bị ta làm rách nên vứt đi rồi."

Sở Li�
n kêu rên: "Thả, thả ta ra......"

Hai chân y bị túm lấy gác lên tay vịn ghế, trong lúc thở dốc cảm nhận được vật gì đó vừa mềm vừa nóng cọ xát cửa huyệt, chưa kịp nghĩ rõ ràng thì xúc tu thô to đã vạch chỗ kín của y ra, đẩy vật mềm bên trong vào sâu hơn.

Sở Li�
n lên, mếu máo nói: "Đại nghịch bất đạo gì chứ, ta thấy nương tử mặc áo này đẹp nên mới biến ra cho nương tử mà."

n rồi luôn miệng hỏi: "Nương tử nhớ ta không? Nhớ ta không?"

Sở Li�

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...