Chap 29: Khuynh quốc khuynh thành (3)
Ngay lập tức, Diệp Tiềm vành tai hồng đến cơ hồ muốn rỉ máu.
Diệp Uẩn lại còn không muốn đi, nhóc còn chưa có nhìn đủ mỹ nhân ngư đâu, múa may tứ chi, một bên giãy giụa một bên kêu to: "Ca ca làm gì đó, ta còn muốn xem trong chốc lát mà! Ca có phải hay không thẹn thùng, mặt ca thật hồng á ——"
Hắn còn chưa đáp, Diệp Uẩn ở một bên giành nói trước: "Mới không phải, ngươi là đẹp nhất, ta trước nay ở kinh thành chưa gặp qua người so ngươi còn đẹp hơn, những đại tiểu thư cũng chưa đẹp bằng ngươi. Đúng không, ca ca?"
Cậu cởi bỏ ảo cảnh, Diệp Tiềm không nói một lời, xách cổ của tiểu mập mạp lên, đi nhanh rời đi.
Tầm mắt thực nhẹ thực nhẹ, mang theo một chút vô thố không biết nên làm thế nào cho phải.
Sở Từ nghiêng nghiêng đầu, nhắc nhở nói: "Hửm?"
Hắn mặt đỏ so với tốc độ nói chuyện còn muốn nhanh hơn, lời còn chưa dứt, mặt đã hồng thấu.
Sau giờ ngọ ánh nắng là nóng nhất, sân còn có một hồ sen, gió nhẹ thổi, toàn viện ngập mùi hoa.
"Ngươi" Diệp Tiềm dừng một chút, chung quy không có biện pháp lưu loát mà nói ra câu nói kia, chỉ có thể lừa mình dối người mà nhắm mắt lại: "Ngươi nhìn đẹp nhất."
Thấy thế nào đều có một loại ý vị chạy trối chết.
Hắn xoay người muốn chạy, nhưng Sở Từ không muốn để hắn rời đi, hắn sao có thể đi được ra ngoài. Sau khi xoay vài vòng tại chỗ, hắn không thể không nâng mắt lên, nhẹ nhàng đem ánh mắt dừng ở trên người Sở Từ.
Sở Từ dựa vào bên cạnh ao, lười nhác chống cằm, nheo đôi mắt lại, ý vị thâm trường mà nhìn mục tiêu của cậu.
Hắn ở dưới cái nhìn chăm chú như vậy, chỉ cảm thấy cả người cứng đờ, vô pháp nhúc nhích.
Diệp Tiềm: "......"
Tóc dài của cậu tẩm ở trong nước, lại không dính một giọt nước, vài sợi tóc tự nhiên vậy mà buông xuống ở phía trước, câu lấy đôi môi mỏng, như hoa đào nở rộ nhất tháng ba.
Mắt thấy chọc tiếp hắn sẽ thẹn quá thành giận, Sở Từ cười chớp mắt một chút "Được rồi, lần này trước buông tha cho ngươi."
Tiểu mập mạp nói, túm túm ống tay áo của Diệo Tiềm, ý bảo hắn mau nói chuyện.
Edit & Beta: La Quý Đường.
Do not copy!!!.
Diệp Tiềm: "......"
"Ta không tin" Sở Từ cười ngâm ngâm nói: "Ta muốn ngươi nhìn ta, đem lời vừa nói nói lại lần nữa."
"Ngươi vì sao không nhìn ta nói chuyện" Sở Từ nhẹ nhàng mở miệng, ngữ điệu triền miên tràn đầy chế nhạo: "Bởi vì ta khó coi sao?"
Rõ ràng tầm mắt đã dời đi, nhìn không thấy cậu đang làm cái gì, nhưng Diệp Tiềm có thể cảm giác được, cậu đang không có hảo ý mà đánh giá chính mình.
"......" Hắn nắm cánh tay của tiểu mập mạp, chần chờ một lát, vẫn là nói: "Đúng vậy."
Hắn trầm mặc có chút lâu, tiểu mập mạp sốt ruột, phe phẩy góc áo hắn, thúc giục nói: "Ca ca, ca nói chuyện đi!"
---------------------------------------------------------------------------------
Bình luận