Chap 25: Khu Vườn Tường Vi (24)
Khi đem Sở Từ bắt ôm vào trong lòng ngực, hắn căn bản áp chế không được sát ta sôi trào trong đầu. Đây là dục vọng chiếm hữu đạt tới cực hạn, giống như mẹ hắn đem nhân loại kia nuốt ăn hầu như không còn. Hắn cũng muốn bóp nát xương cốt của Sở Từ, ôm trọn mỗi một tấc làn da của cậu, đoạt lấy tất cả hơi thở cùng thanh âm.
Một khắc kia cảm giác được hơi thở của cậu, quỷ hút máu đã mất đi lý trí, nghe được cậu nói như vậy, vốn dĩ lực không chế không nhiều lắm giờ càng không còn sót lại chút gì. Hắn nắm cổ Sở Từ, thật mạnh cắn lên.
Sở Từ chưa kịp trả lời, quỷ hút máu cũng không muốn cậu trả lời, chợt nổi gió lên làm cậu không thể không nhắm mắt lại.
Hắn thổ lộ ra hơi thở ấm áp đánh vào bên tai Sở Từ, Sở Từ run rẩy một chút, mẫn cảm mà cuộn tròn các ngón tay.
Lâu lắm không bị hút máu, cậu ý thức bài xích quỷ hút máu tới gần, muốn rời đi ôm ấp của hắn, thân thể lại rất mau tìm về ký ức khi trước, không phòng bị mà tiến trong lòng ngực của quỷ hút máu.
"Từ bỏ......" Cậu nhẹ nhàng nói: "Anh lại tiếp tục, em liền không thích ngươi."
Sở Từ trực tiếp cào rách cánh tay hắn thít chặt eo cậu: "Súc sinh."
Sở Từ khó nhịn mà bắt lấy quần áo của hắn, suýt nữa muốn té ngã trên đất, "Ludwig......"
Ludwig dừng một chút, nhắm mắt lại, lại ác liệt mà cắn cậu một ngụm.
Động tĩnh lớn như vậy, lại không có người nghe được, giống như thanh âm bị che chắn.
Hoa tường vi mọc kín chỗ bị vỡ vụn, lại theo cửa sổ nhanh chóng lan tràn về bốn phía, trong nháy mắt liền bò khắp phòng ngủ.
Hắn thít chặt eo Sở Từ, động tác cường ngạnh, ngữ khí ôn nhu: "Rời khỏi anh lâu như vậy, em có nghĩ tới anh không?"
Máu ngọt ngào lan tràn vào giữa môi răng, Ludwig hầu kết khẽ nhúc nhích, hắn nửa khép mắt, đôi mắt ám trầm dần dần khôi phục thành màu hổ phách nồng đậm.
Cậu cắn môi, áp xuống tiếng thở dốc sắp sửa buột miệng thốt ra.
"Mỗi một phân mỗi một giây đều nghĩ về em" Ludwig hôn hôn vành tai cậu: "Coi như anh vì em nổi điên, cho anh một chút khen thưởng đi."
Hắn muốn đến phát điên, chỉ có thể dựa vào máu Sở Từ để giảm bớt loại khát vọng khủng bố lại cực đoan này.
Quỷ hút máu ôm ấp cùng hơi thở đều nóng bỏng, tựa hồ có thể coi độ ấm của hắn như cái bật lửa.
Nếu không phải thật sự chịu không nổi, cậu cũng không muốn mở miệng, quỷ hút máu nghe được thanh âm của cậu chỉ biết càng hưng phấn. Đây là chuyện đầu tiên khi lên giường cậu phát hiện.
"Rầm" một tiếng, là tiếng pha lê bị đụng vỡ. Quỷ hút máu dựa vào hơi thở của cậu, chuẩn xác mà tìm được phòng cậu, trực tiếp xông vào.
Quỷ hút máu thấp thấp nở nụ cười: "Anh rất nhớ em."
Sở Từ sắp bị hắn bẻ chết, "Không nghĩ, buông em ra...... A......"
Edit & Beta: La Quý Đường.
Do not copy!!!.
---------------------------------------------------------------------------------
Bình luận