Chap 22: Phiên ngoại 2
"Đúng vậy, bộ dáng nhỏ bé cô đơn." Nhìn em họ cười đến vô cùng phóng đãng, "Có cảm giác nguy hiểm mới có động lực, anh chờ cậu ấy đem cúc đến van cầu anh đi."
n trở về ngày càng muộn, lúc thường nhìn chằm chằm điện thoại cũng cũng không thấy tin nhắn gửi tới, Tô Thừa liền bắt đầu nhói.
Cố Di�
n hỏi.
Cố Di�
Nhìn em họ mê muội ủng hộ, Cố Di�
n nhìn mình, "Nhìn... Cố Di�
n càng lo lắng hơn, thì ra cũng là cong.
Tô Thừa kinh ngạc, hơi khó xử, "Nhưng là, em hai ngày nay ở trường có chút việc ở lại tr�
℘Hoàn℘
Tô Thừa: "..."
Bận rộn mà, ai còn nhớ một ngày nhắn tin ba bữa thăm hỏi.
n rất nghiêm túc, "Ý nghĩa của việc gửi tin chính là không có em ở bên, với lại, lúc em gửi tin nhắn, là muốn anh."
Thế nhưng Cố Di�
Biểu muội cẩu độc thân: "...Anh là đồ gà ác!" Đồng đội tốt nói phản liền phản.
n đều không tìm y tính sổ. Trong lòng Tô Thừa liền cảm thấy khó chịu, chuyện này không thể nói với người khác, nói ra có lẽ mình sẽ bị coi thường. Nghĩ y là một thô hán tử, không phải sáng chiều phải thăm hỏi, bất cứ lúc nào cũng phải báo cáo hành tung, còn vô cùng thích thú, thậm chí lo được mất, lời này Tô Thừa đều không nói ra được, chẳng lẽ mình thật ra bị áp ra mấy phần nô tính.
Tô Thừa vừa mới chuẩn bị bật đèn, liền thấy ánh mắt u oán thâm trầm của Cố Di�
n không trả lời, cắn môi, "Người đưa em về là ai?"
Tô Thừa lúc vừa bắt đầu còn thật sự quên.
Tan học y quyết định chủ động đi tìm Cố Di�
Cố Di�
Tục ngữ nói, nếu muốn cuộc sống không có trở ngại, trên đầu nhất định phải có chút xanh lá.
Tô Thừa gần đây cảm thấy mình muốn xanh rồi.
gọi xe về."
"Thừa Thừa đi rồi?" Cố Di�
n cảm thấy hắn tức muốn chết rồi. Giờ phút này hoàn toàn quên mất giáo huấn ân cần của em họ, chỉ muốn đem Tô Thừa xách về thao một phen.
n có ý định về nhà hơi tr�
Chủ yếu là Cố Di�
Cố Di�
n, anh sao không bật đèn lên?"
n, nữ hài tử trưởng thành thoạt nhìn tính cách cũng rất cởi mở, Cố Di�
Đợi nửa ngày nghe thấy bên ngoài có động tĩnh, hướng phía cửa nhìn, một nam nhân lái xe đưa Tô Thừa trở về.
, buổi tối cũng không d�
n cảm thấy Tô Thừa không có yêu hắn.
n, kết quả ở cửa công ty phát hiện có một cô gái cùng với Cố Di�
Tô Thừa: "Nhưng ;à, anh gần đây công ty cũng bận, trở về đều muộn sao?"
n đi với cô ấy thoạt nhìn còn có thể bị chọc cười. Tô Thừa do dự một chút, đột nhiên cảm thấy giờ phút này tiến lên khẳng định không thể quản được vẻ mặt của mình, vì vậy quay người đi.
n nhún nhún vai, không quan tâm cúp điện thoại, vô cùng vui vẻ đổ sữa bò vào trong ly cho tình nhân, ngọt ngào nghĩ, tối hôm qua khiến Thừa Thừa quá mệt mỏi, bữa sáng ngày hôm nay phải làm cho em ấy ăn nhiều một chút mới được.
n hàm răng trắng muốn cắn nát, "Anh sẽ sớm làm xong việc rồi đi tìm em, nói chung không cho phép em đi nhờ xe người khác về."
Cố Di�
Cố Di�
n được toại nguyện.
n cắn răng, "Anh đi đón em." Hắn lo lắng, xong quên chuyện Tô Thừa cũng có moto của mình.
Cố Di�
Biết được việc này em họ chỉ tiếc mài sắt không nên kim: "Anh không thể bỏ rơi cậu ấy vài ngày sao? Anh sao có thể đem người quản đến phục tùng? Sao đạt thành mục đích?"
Tô Thừa bỗng nhiên tỉnh ngộ, "Hả, đó là trợ giáo đạo sư. Vừa vặn tiện đường mà thôi."
n mặc tạp dề hoa nhỏ, một bên nói điện thoại một bên hài lòng làm buổi sáng cho Tô Thừa yêu dấu, "Anh đã nghĩ thông suốt, cậu ấy không mặc anh cũng có thể mặc. Không bỏ rơi được, thời gian ở chung có bao nhiêu quý giá không phải tiểu cô nương độc thân như em có thể hiểu được."
Anh em bên cạnh vỗ y một chút, "Ha, lại rồi."
Tô Thừa kinh hãi, "Cậu nói người nào?"
"Tôi nói đèn." Người anh em bên cạnh sau vừa nhấc chân vừa vừa đi qua lề đường.
Cố Di�
Đạt được mục đích! Hu ra!
n ngẫm lại có chút mong đợi nhỏ, hắn thử nghiệm trang phục hầu gái rất lâu, thế nhưng Tô Thừa sống chết không đồng ý. Hé miệng làm nũng đều vô dụng, khiến Cố Di�
Nội tâm Tô Thừa lộ ra tươi cười được như ý.
"Em sau này không thể cùng hắn cùng nhau về."
Em họ mới vừa về nước xem trò vui không sợ thiên hạ loạn nghĩa chẳng từ quyết định giúp nguyện giúp giả thành hầu gái của Cố Di�
Cố Di�
Tô Thừa vô cùng thức thời gật đầu.
n không cảm thấy buông được. Tô Thừa liền giải thích "Anh đừng lo lắng, hắn có bạn trai."
Tô Thừa tiếp thu dạy dỗ, từ đó cũng không dám gửi tin cùng điện thoại. Thế nhưng lần trước y không cẩn thận tắt điện thoại, bỏ lỡ một lần tin nhắn, Cố Di�
Từng ngày trôi qua, trong cuộc sống vấn đề nhỏ cũng phải từng chút giải quyết. Dù sao ngày vẫn còn dài...
một chút, kết quả lúc trở về không thấy Tô Thừa ở.
Đọc gì tiếp theo?
Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.
Bình luận