Chap 44: 44
Giọng Lâm Hoa Lâm càng nhỏ hơn: "Thầy Hoắc ấy, không phải hả?"
Xuống sân, đứng ở trước xe tạo dáng một chút, đi thảm đỏ, kí tên, chụp ảnh, bị MC kéo lại phỏng vấn về những vấn đề liên quan đến từ thiện... Cả quãng đường đều có tiếng "tách tách" của máy chụp ảnh bám theo.
"Không phải ạ.", Chương Hướng Duy mờ mịt trợn tròn mắt, "Trước khi ngồi xuống em vẫn luôn đi với thầy ấy, em nhìn thầy ấy làm gì ạ?"
"Đi vào trong là đỡ nhiều rồi ạ." Chương Hướng Duy liếc mắt nhìn thẻ tên chỗ ngồi bên cạnh, là Hoàng Duệ.
Chương Hướng Duy hơi nghiêng đầu, ánh mắt tò mò nhìn quanh một lượt: "Tan cuộc em muốn tìm bọn họ xin chữ ký."
"Nhiều ngôi sao quá, còn nhiều hơn cả hôm qua nữa."
Lâm Hoa Lâm đẩy đẩy kính mắt: "Nhóc là thái tử gia của Tân Ngu, phải có giá một chút chứ."
Không biết có phải là anh Kham coi trọng điểm ấy ở đứa nhỏ, vừa mới mẻ lại tràn đầy sức sống, có thể đốt cháy được lòng nhiệt thành của người ta với cuộc sống.
Lâm Hoa Lâm: "..."
Hoắc Kham ngồi ở hàng bên kia, là hàng hai khá cao, cả người bất động, từ vẻ mặt cho đến hơi thở của hắn đồng giống nhau, toát ra vẻ ủ dột.
Chương Hướng Duy đi cùng Hoắc Kham, lưng thẳng tắp, ngay cả cái cổ cũng không dám xoay tí nào.
"Thái tử gia gì đâu ạ, em chỉ là một người mới còn chưa có tác phẩm, ở trước mặt tiền bối cần gì phải làm giá ạ." Trong mắt Chương Hướng Duy lóe lên ánh sáng kích động, "Hôm nay là lần đầu tiên em tham gia hoạt động long trọng như vậy, phải có cảm giác nghi thức mới được."
Lâm Hoa Lâm nhìn cậu, trong lòng ước ao, tuổi trẻ thật tốt, nghĩ gì làm nấy.
Hách Phong ngồi bên cạnh không chịu nổi cúi đầu thì thầm: "Lão Hoắc này, mấy tiếng là xong rồi, cậu có thể đừng bày ra vẻ mặt như cô dâu nhỏ bị chồng bỏ được không?"
Đêm từ thiện cùng ngày, toàn bộ hành trình Chương Hướng Duy đều thấy căng thẳng.
Lâm Hoa Lâm gật đầu chào hỏi vài nghệ sĩ rồi đi về phía cậu, ngồi xuống bên cạnh: "Hết căng thẳng rồi chứ."
Lâm Hoa Lâm thấy cậu quay đầu vội vàng đặt tay lên miệng, nhỏ giọng nói: "Đừng nhìn."
Chương Hướng Duy vẻ mặt khó hiểu: "Đừng nhìn cái gì ạ?"
Nói xong cậu liền gửi tin nhắn cho chị Hương Hương, bảo là cần một cuốn sổ, chuẩn bị để làm sổ lưu bút, lưu giữ lại toàn bộ ngày hôm nay.
Mệt như là vừa tham gia đại hội thể thao vậy, bên trong âu phục vừa nóng vừa ướt, áo sơ mi của cậu dính sát vào lưng, mồ hôi chảy ròng ròng.
.
Chương Hướng Duy thở một hơi dài nhẹ nhõm, hai bên đều là người quen, thật tốt quá.
Edit: Nhất Thanh
Beta: Huyền
Mãi đến tận khi ngồi vào khu tiệc rượu, cậu mới dám nghỉ lấy hơi.
"Tiểu Duy."
Bình luận