Chap 41: 41
Tối hôm đó Hoắc Kham vừa xong việc thì đến nhà Chương Hướng Duy luôn, mặc một bộ đồ giản dị quần âu áo sơ mi, không quá long trọng cũng không quá màu mè, từ kiểu dáng đến màu sắc đều rất hợp với tuổi tác của hắn.
ăn.
Miêu tả d�
An Lợi nhét điện thoại vào trong túi, nhìn thằng bạn mình, điều nên nói y đã nói rồi, còn lại chỉ có thể dựa vào bản thân hắn tự điều chỉnh trạng thái cho tốt thôi.
Một: Không thể quá vênh váo, người hơn ba chục tuổi rồi, phải đi theo con đường chín chắn thành thục, nhưng cũng không thể tỏ ra quá trịnh trọng, sẽ khiến hai cô chú cảm thấy kì lạ.
Hoắc Kham ngồi phía sau, tựa lưng vào ghế nói: "Đợi lát nữa."
Cậu chàng người mẫu kia cắm sừng Chu Văn rồi, cho nên gần đây anh ta không dính đến chuyện tình cảm nữa, chỉ một lòng vì công việc.
Ngoài hành lang có người đi ra đi vào, người thì đi chạy bộ, có người thì vừa tan tầm dắt theo con nhỏ ra sân chơi, dắt chó đi dạo, không ai hay biết rằng bên trong chiếc xe đỗ cạnh họ có một ngôi sao lớn.
An Lợi lấy điện thoại ra báo cáo hành trình cho Chu Văn.
.
Hai: Có thể khách sáo, nhưng tuyệt đối không nên gượng gạo căng thẳng quá mức, phản ứng kiểu vậy là dành cho con rể đi gặp cha mẹ vợ, không phù hợp với tình hình trước mắt.
Hoắc Kham chỉnh đốn tâm trạng mất vài phút, mở cả phần ghi chú ra ôn tập lại một lần, lẩm bẩm từng điểm quan trọng, cảm thấy ổn ổn rồi mới gọi điện cho bạn nhỏ.
Chỉ là một lần mời cơm cảm ơn bình thường, nếu như hắn quên mất thân phận ông chủ và tiền bối của mình, hoặc là không kiểm soát được cảm xúc, khiến hai cô chú nhìn ra hắn nhớ thương con trai họ, vậy thì sẽ không có lần sau nữa.
Hoắc Kham ngồi trong xe, ánh mắt dịu dàng nhìn cậu chạy từ bậc thềm xuống, hết nhìn đông lại nhìn tây, trong mắt như có ánh sáng long lanh linh động, toát ra hơi thở thiếu niên khiến lòng người rạo rực.
Khiến cho phòng làm việc gặp xui xẻo thì thôi đi, ngay cả An Lợi cũng không ngoại lệ, y phải gọi điện báo cáo với tần suất cao như vậy, chẳng khác gì đi chơi phải báo cáo với bạn gái cả.
Bữa cơm này không d�
Không lâu sau, có một bóng áo trắng chạy ra từ cửa thang máy.
"Tôi đến rồi."
hiểu là đơn giản, gọn gàng.
Xe tiến vào tiểu khu, An Lợi giảng bài cho thằng bạn già của mình, tổng cộng có hai điểm quan trọng.
Beta: Huyền
"An Tử, cậu nói xem tôi có thể để tôi và em ấy cùng lên một trang bìa không?"
Edit: Nhất Thanh
An Lợi đỗ xe dưới tòa nhà 27: "Gọi điện thoại cho Tiểu Chương bảo nhóc ấy xuống đón à?"
An Lợi vẫn giữ vẻ mặt nghiêm túc: "Hai năm trước cậu hỏi tôi chuyện này, tôi sẽ nói không thể, một năm trước cũng vẫn sẽ là đáp án đó, còn bây giờ thì khó nói."
Bình luận