Chap 35: 35
.
Bàn nhỏ ở phía ghế sofa mọc ra thêm một cốc sữa bò, miệng chén còn lượn lờ một ít hơi nóng, mùi sữa nhàn nhạt lan tỏa trong không khí.
"Bây giờ mỗi ngày người em gặp nhiều là thầy, mơ thấy thầy cũng là điều bình thương thôi ạ"
Hắn đặt tay lên bàn, hơi nghiêng người về phía trước, đầy hứng thú hỏi: "Sao vậy em?"
Edit: Nhất Thanh
Chương Hướng Duy cầm cốc sữa lên, vừa cười ha ha vừa nói: "Dạ.. Cũng gần vậy ạ"
Hoắc Kham cong môi: "Ngày nghĩ đêm mơ, hay do ban ngày em cả nghĩ quá rồi?"
Hoắc Kham cau mày: "Vào phòng lấy dép xỏ vào"
Chương Hướng Duy ngủ một giấc rồi tỉnh giữa chừng lúc một giờ rưỡi.
Chương Hướng Duy ấm ức nhìn hắn: "Em mơ thấy thầy"
"Duy Duy"
Chương Hướng Duy quay đầu, đôi mắt còn mê man trừng lớn.
Nhưng hiện thực thì luôn tàn nhẫn, Hoắc Kham không những nghe rất rõ, mà còn không ý định buông tha cậu: "Mơ thấy tôi biết thành quái thú to lớn, ăn thịt em à?"
Chương Hướng Duy rụt ngón chân lại: "Không ngủ được ạ"
Đến đây dưỡng bệnh, mỗi ngày đều sống giữa vui vẻ và căng thẳng sợ để lộ gian tình.
"Khụ"
Chương Hướng Duy tránh né ánh mắt hắn, lòng bàn tay đang siết chặt cốc sữa còn ra chút mồ hôi.
Muốn chết quá.
Chương Hướng Duy bị sặc: "Thầy Hoắc thật hài hước"
Beta: Quả lê an tĩnh
Tui muốn chết quá, tui bị tiền đình mất.
Cậu vừa mong nhanh chóng quay trở về đoàn phim, vừa mong thời gian trôi chậm một chút, thậm chí có những lúc còn nghĩ cứ sống vậy tới già luôn cũng được.
Hoắc Kham nghe thấy tiếng động cũng ra ngoài, nhìn thấy khung cảnh như vậy đó.
Trong giọng nói Hoắc Kham lộ ra cảm giác lười biếng khi vừa mới rời giường: "Không ngủ mà chạy ra đây làm gì vậy?"
Nằm một lát, cậu bò dậy khỏi giường, đi chân trần ra ngoài, lắc lư bước đi như ma chơi ở trên hành lang, miệng còn lẩm bẩm lảm nhảm gì đó.
Nói xong, sắc mặt Chương Hướng Duy cũng thay đổi, má nó, sao tui lại nói ra lời trong lòng của mình vậy?
Chương Hướng Duy: "Dạ"
Chương Hướng Duy ngơ ngác nhìn cốc sữa, bỗng nhiên thở dài: "Haiz ''
Hoắc Kham: "..."
Họng Chương Hướng Duy khô khốc, tim đập nhanh hơn, vừa yên lặng cầu nguyện rằng người đàn ông ngồi phía đối diện kia không nghe thấy lời mình nói.
Hoắc Kham không nói tiếng nào.
Nói xong thì nhìn xuống đôi chân trần dẫm trên sàn nhà của cậu.
Một lát sau, đèn hành lang sáng lên.
"..."
Bình luận