Chap 20: 20
Chương Hướng Duy cảm thấy không hiểu nổi hai chuyện, một là tại sao đồ của mình lại nhiều thế, còn đồ của Hoắc Kham lại ít như vậy.
Tuổi trẻ không phải thứ có thể đem ra để chơi đùa, tường hổng một lỗ cũng sẽ sụp đổ, mình phải nhớ kĩ.
Chương Hướng Duy cũng im lặng, dùng bất biến ứng vạn biến.
An Lợi trong một phút tự chuẩn bị tâm lý cho mình, lạnh mặt nghiêm nghị hỏi: "Thầy Hoắc của cậu ở trong phòng cậu?"
Chắc là không đến nỗi cố tình để cậu xem đâu nhỉ, Chương Hướng Duy dù tự luyến đến mức nào cũng không dám nghĩ theo chiều hướng này.
Nhật kí là một thứ rất riêng tư, tại sao người đàn ông kia lại không cẩn thận như vậy, để cậu đi sang đây, không sợ cậu xem được sao?
Chương Hướng Duy đi đến cửa lại dừng một chút, trong đầu xẹt qua một tia cảm giác kỳ lạ.
Cũng là quần lót hình vuông giống mình.
Chương Hướng Duy tâm tình phức tạp mà thở dài một hơi, cậu ngửi thấy mùi thuốc lá nhàn nhạt trong không khí, ôm tâm lí không nên đụng chạm nhiều, cậu nhanh chóng tìm quần áo.
Chương Hướng Duy lắc lắc đầu, không nghĩ nữa ôm quần áo đi ra ngoài, đột nhiên vừa ra cửa thấy một người đàn ông cao to đứng đó, khiến cậu giật nảy cả mình.
Chương Hướng Duy nỗ lực kiềm chế trí tưởng tượng của mình, lúc cậu chuẩn bị thật sự đi ra ngoài thì vô tình nhìn thấy một cuốn sổ da màu đen.
An Lợi lại hỏi: "Đang đi tắm?"
Hay là có lòng tin với nhân phẩm của cậu?
Chương Hướng Duy ngạc nhiên rồi chăm chú nhìn thêm một lát, bên trong cuốn sổ kia là bí mật của đại lão giới giải trí, khả năng cao bên trong đấy có rất nhiều dưa.
Nhật kí ư? Viết lúc nào, do ai viết?
Bây giờ cậu lén lút mở ra xem, người trong cuộc hẳn là sẽ không phát hiện ra.
Một nửa cuốn sổ bị lấp trong gối, một nửa thì lộ ra ngoài ánh đèn, bên cạnh còn có một cây bút máy.
Ok fine, bạn học Chương Hướng Duy đến đây coi như hết chịu nổi, không thể nào không nghĩ nhiều được, tha cho bé đi mà.
Cùng là một thiết kế, thế nhưng cậu lại có ảo giác như hai căn phòng hoàn toàn khác biệt.
Cũng là màu trắng, thế mà lại lớn hơn mình tận hai cỡ.
Lần đầu tiên Chương Hướng Duy đến phòng của Hoắc Kham, cũng giống như căn hộ của hắn ở thành phố A, đều sạch sẽ gọn gàng.
Edit: 一青 ( Nhất Thanh )
Beta: Lê
An Lợi ngẩng đầu nhìn số phòng, ủa không sai mà, sau đó y liền giữ im lặng.
Chương Hướng Duy gật gật đầu.
Thế nhưng làm như vậy rất bất lịch sự, lại còn thiếu đạo đức.
Chương Hướng Duy tiếp tục gật đầu.
Mà phòng của cậu thì giống như cái chuồng lợn.
Bình luận