Chap 4: 4
n Trì Sương, giống như cách đè một chú mèo con.
n.
Dưới lời cảnh cáo của Kỷ Nghiên, Nguy�
n Trì Sương coi như mình bị chó cắn một miếng đi, nhưng không ngờ cái tên Kỷ Nghiên này lại đê tiện đến mức hắn không thể tin nổi, vậy mà dám một mặt giả vờ làm Omega trước mặt Lục Tiêu, một mặt lại làm cái loại chuyện này với mình!
Kỷ Nghiên khẽ hạ mi, khuôn mặt càng thêm quyến rũ áp bức.
Hắn khẽ cười một tiếng, mở miệng là lời lẽ hùng hổ dọa người: “Tôi nghĩ tôi đã nói đủ rõ ràng rồi, Nguy�
Bảo vệ đều là Alpha, mà tình trạng hiện tại của Nguy�
n Trì Sương không, nhưng khi Kỷ Nghiên nói hai chữ “Lục Tiêu”, ngữ khí đặc biệt khinh thường, lạnh băng.
“Tôi tìm Lục ca ca liên quan gì đến anh? Anh là ai mà đáng để tôi đi khắp nơi mách lẻo?”
Nguy�
n Trì Sương không tình nguyện được hắn đỡ về phòng.
Sau đó bị thô bạo ném lên chiếc sofa mềm mại.
Kỷ Nghiên nhẹ nhàng đè lên, bàn tay khẽ đặt sau gáy Nguy�
n Trì Sương tức đến phát điên, rõ ràng người bị ăn hiếp là mình, vậy mà Kỷ Nghiên lại còn dùng lời lẽ ác độc với mình, đến bây giờ vẫn còn đe dọa mình.
Cậu hung tợn nhe răng: “Tôi không có!”
“Thế Nguy�
n Trì Sương căn bản không thể tiếp xúc với Alpha nguy hiểm.
Kỷ Nghiên hợp tình hợp lý đề nghị tự mình đưa Nguy�
n Trì Sương cựa quậy một chút, bị cái cảm giác kỳ dị ấy làm cho tỉnh hẳn.
Quay đầu nhìn thấy gương mặt chuyên chú lái xe của Kỷ Nghiên, ngay lập tức, Nguy�
n tiểu thiếu gia.”
Trong đôi mắt phượng sắc bén lóe lên ánh lạnh:
“Đừng có nói những chuyện không nên nói.”
Nguy�
n Trì Sương tức muốn hộc máu mà phủ nhận.
Kỷ Nghiên không nói gì, Nguy�
n thiếu gia hôm nay tìm Lục Tiêu là vì cái gì?”
Không biết có phải là ảo giác của Nguy�
n Trì Sương.
Kỳ động dục của Nguy�
dàng động dục như vậy? Chẳng qua chỉ là bị Kỷ Nghiên ảnh hưởng thôi.
Trên xe của Kỷ Nghiên, cậu dần dần tỉnh táo lại. Tinh dịch dính nhớp trên lòng bàn chân đã đông lại.
Nguy�
n Trì Sương vốn dĩ không phải lúc này, hơn nữa cậu đã bị tin tức tố Alpha tưới quá nhiều, sao có thể d�
n Trì Sương nghĩ lại toàn bộ những hành vi xấu xa mà cái tên biến thái này đã làm với mình.
Cậu cắn răng, rõ ràng là khó thở:
“Anh emlà biến thái sao Kỷ Nghiên! Anh rốt cuộc muốn làm gì!”
Bị hắn đánh dấu, bị hắn… Thôi được.
Nguy�
n thiếu gia về, còn bọn họ chỉ cần đi theo sau là được.
Không ai phát hiện Kỷ Nghiên đã làm gì Nguy�
n Trì Sương tức giận đến chết, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ những hàng cây đang vụt qua.
Xe dừng trước cổng lớn nhà Nguy�
Bình luận