Chap 94: Diệp Thần
Quả như những gì anh đoán, những bài báo viết rất sống động về chuyện đính hôn ngày hôm qua. Thư kí Triệu gọi đến cho anh.
Cha mẹ Giản Tử Hạo đang bên Singapore nghe được tin đã sắp xếp hành lí bay về đây sớm nhất có thể. Nhà có mỗi đứa con trai mà nó lại rất đào hoa, xem phụ nữ như quần áo, ông bà rất đau đầu, năm nay anh đã 29 tuổi nhưng vẫn chưa chịu thành gia lập thất, nghe thấy anh gọi điện thông báo họ sắp được lên chức liền vui vẻ cười không khép được miệng.
Thư kí Triệu đang rất bận rộn, anh ta phải nghe điện thoại từ nhiều người trong sáng nay, chỉ bởi vì chuyện của anh ngày hôm qua.
- 'Ừ, tốt lắm một lát nữa cô đến gặp họ đi, họ hẹn tại quán cafe cạnh công ty mình.'
- 'Em đi làm nha.'
- 'Đây là bản thiết kế, mời anh xem qua, nếu có sai sót cứ nói tôi sẽ cố gắng sửa ạ.'
- 'Anh làm gì vậy?'
Tuyết Liên cau mày đi lên lầu, thấy anh đang trong phòng ngủ khác cô liền hỏi.
Thôi thì cố vậy, anh sẽ làm hòa thượng trong thời gian tới vì bảo bảo của anh vậy.
- 'Được, được, anh sẽ ngủ cùng em.'
- 'Bác quản gia, Hạo đâu rồi ạ?'
- 'Phải.'
Tiểu Khiết mang bản thảo đến quán cafe, cô ngó nghiêng tìm người đó nhưng trong đây nhiều người như vậy, rốt cuộc là ai.
Giản Tử Hạo mỉm cười :'Bảo bối, em bây giờ đang mang thai, chúng ta phải ngủ riêng, không thôi sẽ ảnh hưởng đến bảo bảo, à, muộn rồi, em mau đi ngủ đi.'
Tiểu Khiết đứng một hồi rồi quyết định đi về phía người đàn ông mặc âu phục đang ngồi một mình ở kia. Tiểu Khiết khẽ hỏi.
Tiểu Khiết cầm bản thảo đi vào công ty, trưởng phòng đi đến cạnh cô.
Diệp Thần mỉm cười, gật đầu. Lúc này nhân viên đi đến :'Xin hỏi, tiểu thư dùng gì ạ?'
- 'Vâng.' Cô đáp.
- 'Cho tôi..' Tiểu Khiết mỉm cười nói.
- 'Mình xuống ăn sáng thôi.' Cô nói.
Tuyết Liên đi xuống nhà tìm Giản Tử Hạo nhưng anh ta đã chết ở xó nào đó mà tìm chẳng ra. Cô hỏi.
- 'Hai năm ạ.' Cô nói.
- 'Có chuyện gì vậy?'
Tuyết Liên bày ra dáng vẻ tội nghiệp, cô nhẹ nhàng đi về phía anh, lao vào ngực anh :'Hạo, em muốn ngủ cùng anh.'
Anh gật đầu rồi nắm lấy tay cô đi xuống lầu. Họ ngồi vào bàn ăn, bữa sáng đơn giản chỉ một ít bánh mì rồi trứng, thêm một cốc sữa nóng.
- 'Không cần sửa gì nữa, tôi thấy rất được.'
Người đàn ông nhìn Tiểu Khiết một lúc, thật không ngờ thời buổi này còn có một cô gái đẹp như vậy mà không cần son phấn lòe loẹt.
- 'Cho cô ấy một ly nước cam, loại cam nhập khẩu từ Nhật Bản.'
Tiểu Khiết tỉnh dậy thấy anh đang ngồi ở ban công, cô ngắm nhìn anh một lúc rồi dậy vệ sinh cá nhân. Tiểu Khiết đi xuống bếp nấu đồ ăn sáng, cô đi lên ban công thì anh cũng đang chuẩn bị đi vào.
- 'Thiếu gia đang trong phòng ngủ trên lầu.'
Tiểu Khiết gật đầu :'Đây ạ.'
- 'Ừ, lần này trở về tôi muốn tìm đứa em gái thất lạc hồi nhỏ của tôi.' Anh nói.
Nhân viên gật đầu rồi đi vào. Tiểu Khiết mỉm cười cảm ơn với anh ta.
Haiz, thật là biết cách lấy mạng anh, anh thật sự không thể chống đỡ nổi bộ dạng hiện tại của cô, bởi vì lúc nào cô cũng hung dữ mà bây giờ lại mềm yếu, ủy khuất anh như vậy, anh làm sao có thể suy nghĩ thêm được gì.
Cô mỉm cười ngồi xuống đối diện :'Chào anh, tôi là Đàn Tiểu Khiết, nhân viên của công ty Lam Điền, anh là khách hàng đã yêu cầu chúng tôi thiết kế một căn nhà cạnh thành phố phải không ạ?'
Không còn cách nào khác cô liền phải hôn anh rồi mới được đi làm. Còn anh hôm nay phải đến công ty giải quyết việc cổ phiếu và làm cho hội đồng quản trị yên tĩnh lại.
Tiểu Khiết gật đầu :'Anh hình như mới về nước, anh làn này về để định cư sao?'.
- 'Không có, anh không hề có ý đó, mà đây là điều bắt buộc, ngoan, mau về ngủ đi.'
Người đàn ông ngẩng đầu lên nhìn cô, anh ta cũng khá đẹp trai, khuôn mặt thư sinh lại hiền lành, anh ta còn đeo thêm cặp kính trông rất đẹp, nhìn con người này thật lãng mạn theo kiểu Pháp.
- 'Giản Tử Hạo, anh thấy em mang thai rất xấu phải không? Tại sao lại tránh em như vậy?'
- 'Trần tổng, giá cổ phiếu của chúng ta đang giảm mạnh.'
Sáng hôm sau....
Bữa tiệc đính hôn như vậy sẽ khiến cho các cổ đông khác phải không hài lòng mà bán ra cổ phiếu của mình, nhưng lại làm cho cổ phiếu của công ty anh hạ xuống mức thấp.
- 'Thật xin lỗi, cho tôi hỏi anh có phải là Diệp Thần không ạ?'
Trần Gia Kiệt tỉnh dậy, vệ sinh cá nhân rồi xuống bếp pha cafe, anh ra ban công ngồi, lấy điện thoại ra lên mạng xem tình hình thế nào.
Ăn sáng xong anh thay quần áo rồi lái xe chở cô đến công ty. Tiểu Khiết nhìn anh.
Quản gia mang canh gà ra cho cô :'Nào, Tuyết Liên, ra đây ăn canh gà đã, canh này rất tốt cho em bé.' Bác quản gia hớn hở gọi, bà rất vui mừng vì cô đã mang thai, thành phần ăn uống dạo này của cô được thay đổi theo chế độ mới.
Tuyết Liên thật khó hiểu, ngày trước thì luôn xin lên giường ngủ cùng cô, bây giờ lại thế này, có khi nào anh ta ngoại tình không? Không được, không được, nhất quyết không được.
Diệp Thần nhận lấy bản vẽ từ phía cô, anh xem qua rồi gật đầu, anh hoàn toàn tán thành với kiểu thiết kế này của cô.
Anh gật đầu, xoa đầu cô :'Chỉ có thế thôi sao? Không hôn chào tạm biệt anh à?'
Khổ quá, người ta nói phụ nữ mang thai hay suy nghĩ lung tung quả không sai mà.
Tuyết Liên ăn bát canh gà rồi tiếp tục chủ đề :'Hạo đâu rồi ạ?'
Anh không có gì lấy làm lạ :'Đó là điều đương nhiên, thương trường trước nay luôn như vậy.'
- 'Đây là kính một chiều.' Anh nhắc.
Mặt cô thoáng chốc đỏ bừng :'Anh làm gì vậy? Bây giờ có nhiều người đang qua lại mà.'
- Tiểu Khiết, việc tôi giao cho cô lần trước đã làm xong chưa, sáng nay phải hoàn thành cho họ rồi.'
Tiểu Khiết gật đầu, Diệp Thần nhìn cô :'Cô đã làm việc này được mấy năm rồi?'
- 'Dậy rồi sao?' Anh hỏi.
Bình luận