Chap 55: Gặp mặt bất ngờ
Trần Gia Kiệt mỉm cười nhận lấy chiếc khăn từ phía cô, anh quấn chiếc khăn che đi thứ kia, lúc này cô mới quay mặt sang.
- 'Con ăn no rồi, còn phải đi làm, con xin phép.' Anh đứng lên nói rồi cúi đầu chào bà Doãn, Tiểu Khiết thấy thế cũng vội cúi đầu.
- 'Tiểu Khiết, em có nhớ những gì tối qua anh nói với em không?'
- 'Chủ tịch thật ra đối với nhân viên nào anh ấy cũng đối tốt như vậy cả, nhưng tôi cam đoan sẽ không có lần sau đâu ạ'. Cô nói.
Bà Doãn nhìn họ rồi uy nghiêm nói : 'Ngồi xuống cả đi'.
Trần Gia Kiệt thấy họ thì định nắm tay cô đi chỗ khác nhưng...
- 'Chúng ta cùng tắm uyên ương'. Nói rồi anh bế phốc cô lên đi vào phòng tắm.
Trần Gia Kiệt nhìn cô rồi nói :'Đi thôi'.
Tiểu Khiết quay đầu sang mỉm cười nhìn anh :'Rất nhiều chuyện.'
Cả hai ngồi xuống gọi vài món rồi họ nói chuyện, Tiểu Khiết lo lắng khiến cho cô mất khẩu vị, chỉ ngồi nhìn chăm chăm vào dĩa đồ ăn.
- 'Á..anh làm gì vậy? Thả em xuống, em không muốn tắm cùng anh'.
Trịnh Ly ngoan ngoãn gật đầu :'Vâng.'
- 'Anh...anh mau quấn chiếc khăn này lại đi đã'. Cô quay mặt sang một bên.
- 'Không hề, anh đang ngồi cạnh em thì cần gì phải nghĩ chứ.'
Tiểu Khiết lo sợ không dám lên tiếng gì, cô chỉ chăm chăm đứng nhìn mũi giày của mình.
Ba mươi phút sau, anh đứng dưới khu nhà đợi cô lên phòng thay quần áo.
- 'Thật ra con và cô ấy....' Anh đang định nói ra thì bị cô ngắt lời.
- 'Tôi cũng xin phép trước ạ.'
Bàn tay cô đặt ở đầu gối bắt đầu chảy mồ hôi, anh nắm lấy bàn tay cô như an ủi.
- 'Không sao đâu bác gái, Kiệt anh ấy bận như vậy mà vẫn quan tâm đến nhân viên thì con thấy thật ngưỡng mộ.' Miệng nói là thế nhưng trong lòng cô ta lại thầm nguyền rủa Tiểu Khiết vạn lần, hai tay đặt dưới bàn xiết chặt lại, Tiểu Khiết tốt nhất là cô ngoan ngoãn biết rút lui đừng để tôi ra tay.
- 'Nhẫn nại một chút.' Bà nói với cô.
Trần Gia Kiệt đưa ánh mắt khích lệ nhìn cô rồi cả hai di chuyển về phía họ.
Bà Doãn gật đầu nhìn hai người họ rời đi, bà quay sang đặt tay lên tay Trịnh Ly, cô ta thấy thế vội thả lỏng bàn tay mới vừa nắm chặt kia.
Sáng hôm sau, ánh nắng mặt trời đầu tiên chiếu lên gương mặt xin đẹp, hồng hào của Tiểu Khiết, cô nhăn mi rồi từ từ mở mắt ra, cô đang nằm trong vòng tay của anh và quan trọng là hai người họ đều không mặc quần áo, cắn răng chịu đựng sự đau nhức phía dưới cô ngồi dậy nhặt chiếc áo sơ mi lên mặc vào, nhìn vết máu đỏ trên drap giường cùng những vết trắng đục làm cho gương mặt nhỏ nhắn của cô thoáng đỏ lững.
Anh đưa cô đến một nhà hàng thuộc phong cách Pháp để ăn sáng, mà trùng hợp nhất là bà Doãn cùng Trịnh Ly đang ăn sáng bên trong.
- 'Nếu em đã nhớ thì cứ hãy làm theo lời anh, không suy nghĩ nữa, có được không?' Anh nhìn thấy cô thất thần liền nói tiếp.
Có chứ, trong đầu cô giờ phút nào, mỗi một suy nghĩ đều liên quan đến anh. Nhưng cô lại mỉm cười tinh nghịch, lắc đầu.
- 'Em thỏa mãn rồi liền bỏ của chạy lấy người sao?' Khi cô chuẩn bị bước vào nhà tắm thì giọng anh vang ngay sau lưng cô, Tiểu Khiết giật mình quay người lại, anh cư nhiên không mặc quần áo đứng trước mặt cô. Tiểu Khiết nhặt chiếc khăn dưới đất đưa anh.
Bà Doãn nhướn mày :'Vậy sao? Nhưng giờ Ly nhi đã về con nên dành nhiều thời gian cho nó hơn'.
- 'Đưa nhân viên đi ăn cũng tốt nhưng không cần phải thân thiết vậy, dù sao để người khác nhìn thấy sẽ không hay, còn nữa nếu nhà Trịnh gia biết e rằng không tốt'. Bà Doãn mỉm cười nói.
Anh nắm lấy tay cô, anh biết cô chưa thật sự mở lòng thẳng thắng giải bày suy nghĩ hiện tại của bản thân.
- 'Em đang nghĩ gì vậy?'
Nhớ, cô nhớ tất cả, những lời anh nói ra đều chạm đến tim cô, đều khắc sâu vào đầu cô, đêm qua anh nói chuyện tình cảm của họ mẹ anh sẽ không can thiệp được, dù tình cảm này có mong manh đến đâu thì anh còn sống nhất định sẽ giữ chặt cô. Nhưng đối mặt với mẹ anh cô không kìm lòng được mà suy nghĩ về tình cảm của họ.
- 'Trong đó có anh không?'
- 'Mẹ.' Anh cũng cúi đầu chào bà.
- 'Em vào đi tắm rồi thay quần áo'. Cô nói rồi xoay người tính rời đi.
Trên xe, anh đang tập trung lái xe nhưng đôi khi vẫn liếc trộm cô đang thất thần nhìn ra bên ngoài.
- 'Vâng.' Cô ngoan ngoãn nói.
- 'Chủ tịch'. Cô cúi đầu chào bà Doãn.
- 'Em...em..' Cô biết mẹ anh không thích cô nên gặp mặt như vậy cô thấy rất áp lực.
- 'Mình đi thôi anh'. Tiểu Khiết đi xuống nói với anh.
- 'Em là rùa con sao? Lề mề như vậy'. Anh nhìn cô từ trên xuống dưới, bình thường cô đã thấp vậy mà hôm nay đi đôi giày bệt trông còn thấp hơn, chắc là vì đêm qua anh hơi quá một chút mới khiến cô phải đi giày này mà không phải loại cao gót kia.
- 'Bác gái, hình như kia là anh Kiệt'. Trịnh Ly chỉ tay về phía anh.
- 'Đã đến rồi thì cùng ngồi đi'.
Bình luận