Chap 40: Người cần xuất hiện
- 'Vâng,còn một chuyện nữa ạ.'
Tiểu Khiết đi đến, cô bất ngờ bị anh kéo ngồi vào lòng anh, Tiểu Khiết lo lắng cho vết thương của anh vội la lên.
Trần Gia Kiệt cắn nhẹ vành tai cô, phả hơi ấm vào đó :'Em nghĩ anh bây giờ giống người vô dụng sao?'
Tiểu Khiết gật nhẹ đầu tiếp tục đút cho anh ăn, ăn xong cô dọn dẹp một chút rồi vào phòng vệ sinh rửa tay. Khi đi ra anh đang ngồi ở sofa xem tivi. Tiểu Khiết ho nhẹ một tiếng rồi.
- 'Cần cậu quan tâm sao? Không có chuyện gì thì mau ra ngoài đi.'
Giản Tử Hạo nhún vai nói
Trần Gia Kiệt 'ừ' một tiếng, thư kí Triệu tiếp tục nói :'Bên Mỹ, chủ tịch đang sắp xếp công việc để trở về đây ạ.'
Là thư kí Triệu gọi cho anh :'Trần tổng, những tài liệu quan trọng cần anh kí đang còn rất nhiều.'
- 'Sau này anh đừng làm như vậy nữa, anh có biết lúc đó em sợ như thế nào không?'
Trần Gia Kiệt nâng khóe miệng, da mặt của Tiểu Khiết nhà anh vốn rất mỏng mà.
Trần Gia Kiệt nhướn mày :'Sao vậy, anh là bảo vệ cho người phụ nữ của mình có gì là sai sao?'
Tiểu Khiết đi nửa ngày mới tìm được chỗ bán cơm ngon nhất, lại hợp vệ sinh nhất, lúc cô trở lại bệnh viện đã sáu giờ tối. Tiểu Khiết đi vào thấy anh đang bận rộn kí tài liệu, tay trái của anh đang bị thương cử động hơi bất tiện, Tiểu Khiết đi vào gấp hết tài liệu lại đặt sang một bên, đây toàn là dữ liệu quan trọng cô không muốn nhìn thấy.
Trần Gia Kiệt xoay người lại :'Nếu anh nói là không thì sao? Em sẽ ở lại đây với anh chứ?'
- 'Kiệt, cẩn thận một chút.'
Thật ra anh ở đây một mình cũng không sao, mấy cô y tá luôn đi qua đi lại để được nhìn thấy anh, còn có thư kí Triệu.
Anh cúp điện thoại, mẹ anh đã chuẩn bị về rồi, còn có cả Trịnh Ly - vị hôn phu của anh nữa, quan hệ giữa anh và Tiểu Khiết chưa chắc chắn giờ họ về liệu cô có thấy khó mà rút lui?
Mặt cô giờ đỏ còn hơn cả dâu tây, cô đòi hỏi anh lúc nào cơ chứ, Trần Gia Kiệt cau mày khó chịu.
Bỗng điện thoại anh có người gọi đến :'Alo.' Trần Gia Kiệt ngồi ngay ngắn trên giường nhìn ra phía cánh cửa mới đóng lại.
Cô mỉm cười ngồi xuống cạnh anh, bày cơm ra rồi đưa thìa cho anh.
- 'Vâng, nhưng...' Thư kí Triệu ấp úng nói.
- 'Anh có thể ở đây một mình được không?Em..em về trước, mai em lại vào.'
Tiểu Khiết cắn môi, cô cũng muốn ở lại nhưng ở đây chỉ có một chiếc giường.
Người cô run nhẹ :'Em..em không nghĩ như vậy.'
- 'Về thì về thôi, cậu cứ điều tra thời gian cụ thể để tôi đến sân bay đón là được rồi.'
Trần Gia Kiệt ngoắc cô :'Lại đây với anh.'
- 'Lần này,Trịnh tiểu thư cũng trở về nữa ạ.'
- 'Nhưng anh thích ăn đồ em mua.'
- 'Em định để anh chết đói mới mang cơm về sao?'
- 'Còn chuyện gì nữa?' Anh mất kiên nhẫn hỏi.
- 'Trần Gia Kiệt, cậu đang bị như vậy nên tránh tiếp xúc thân thể mới mau lành được, còn em, Tiểu Khiết, em phải chăm sóc cậu ta cẩn thận vào, cậu ta bị như vậy rồi em cũng đừng có đòi hỏi quá.'
- 'Anh giờ sao có thể tự ăn được chứ?' Nói rồi anh giơ bên vai và tay đang bị băng bó ra.
- 'Em...em ra ngoài mua đồ ăn cho anh.' Nói rồi cô chạy mất hút.
Tiểu Khiết mỉm cười :'Nếu đói anh có thể gọi anh Hạo mang cơm đến, hoặc thư kí Trần, y tá ở đây được mà.'
- 'Tùy cậu, nhưng đêm nay cậu phải ở lại để theo dõi' Rồi anh ta bỏ đi ra ngoài, Tiểu Khiết vội đi ra luôn.
Tiểu Khiết thật bó tay với anh, cô xúc một muỗng rồi đút cho anh ăn.
Trần Gia Kiệt nhàn nhã nói :'Chuyển hết đến đây cho tôi.'
Trần Gia Kiệt xoa đầu an ủi cô :'Em nữa lần sau phải bảo vệ tốt cho mình.'
Đúng lúc này Giản Tử Hạo đi vào, thấy cảnh này anh ta ho nhẹ một cái 'khụ khụ'. Tiểu Khiết vội vàng đứng dậy, hai bên má bắt đầu nóng và đỏ lên, Trần Gia Kiệt cau mày nhìn anh ta, Giản Tử Hạo dùng giọng điệu của một vị bác sĩ nói chuyện.
Trần Gia Kiệt khẽ thở dài :'Tôi biết rồi.'
- 'Anh có biết lúc đó nguy hiểm như thế nào không? Sau này anh đừng như thế nữa.'
Bình luận