Chap 111: Máu Rh âm
Anh chợt nghĩ ra, nhóm máu Rh âm này rất hiếm không d�
Trần Gia Kiệt thấy anh về :'Chết tiệt, cậu nhanh lên một chút, cô ấy xảy ra chuyện gì tôi sẽ không tha cho cậu đâu.'
Diệp Thần nhìn cha mẹ Lý, mẹ Lý chảy nước mắt, nghẹn ngào nói.
'Tít...tít....tít..' Là điện thoại của cô đang reo trong túi sách, túi sách để ở dãy ghế ngoài hành lang, Diệp Thần mở túi sách ra cầm chiếc điện thoại lên.
Bảo anh đi cảm ơn hắn ta sao? Nếu nói anh đi đánh chết hắn để Tiểu khiết tỉnh lại thì may ra anh đã đi từ lâu rồi.
- 'Phiền anh giám định ADN giúp tôi, xem giữa tôi và cô ấy có quan hệ huyết thống gì không?'
Tâm trạng của Diệp Thần trùng xuống, Giản Tử Hạo không nói gì thêm, anh nhanh chóng đưa máu đến cứu cô, chỉ e thời gian không còn.
Cha Lý nói :'Tôi cũng đến.'
Diệp Thần cau mày :'Anh ta và Tiểu Khiết có quan hệ gì vậy?'
- 'Chỗ đó ở đâu?' Anh hỏi.
Giản Tử Hạo gật đầu :'Đi theo tôi.'
- 'Tiểu Khiết à con, tối nay về nhà ăn cơm nhé, con bé Tiểu Hi đi rồi giờ còn con không về nhà, hai người chúng ta sẽ nhớ chết mất.'
Mọi người thấy y tá đi ra thì đứng dậy hỏi :'Bệnh nhân bên trong sao rồi?'
Diệp Thần gỡ tay anh ra :'Cô ấy bị tai nạn, vô tình bị chiếc xe đâm phải.'
Phòng đông lạnh hồng cầu là một giải pháp hữu hiệu trong lưu trữ, cung cấp nhóm máu Rh âm. Nhưng máu này trước này rất hiếm, ngay cả bệnh viện nhiều tiền như anh nhưng cũng phải bó tay khi tìm loại máu này.
Lý Nhiệm Kỳ đang ngồi ở bàn ăn, nghe vậy thì cau mày :'Tiểu Khiết bị tai nạn sao?'
- 'Cái gì? Tiểu Khiết xảy ra tai nạn sao? Tôi sẽ đến ngay.' Mẹ Lý hốt hoảng.
Người phụ nữ này anh xem là tất cả, vậy mà ngay cả một người lạ đi đường cũng bắt nạt cô, để ảnh xem hắn ung dung được bao nhiêu.
Hai mắt Trần Gia Kiệt đỏ ngầu lên, anh đang rất tức giận :'Tại sao cô ấy lại xảy ra chuyện?'
- 'Câm mồm lại, dùng mọi cách phải trả lại cho tôi một Tiểu Khiết nguyên vẹn.' Anh nói rồi nhìn về cô đang nằm bất động trên giường, đầu chảy rất nhiều máu.
Là mẹ cô gọi, anh ấn nút nghe.
- 'Tôi cảnh cáo anh, từ giờ đừng đến gần cô ấy nữa.' Anh nói rồi thả Diệp Thần ra.
Giản Tử Hạo đang tập trung, thấy anh vào anh ta cau mày nói :'Đây là bệnh viện của tôi, cậu đừng làm ồn, tránh ảnh hưởng đế quá trình phẫu thuật.'
có người thuộc nhóm máu này, mà cô lại không phải con ruột của hai người kia, mò kim đáy bể chi bằng anh đánh liều một lần.
Trần Gia Kiệt đi về phía cửa phòng cấp cứu, anh một cước đá bay cửa phòng ra, trực tiếp đi vào bên trong. Anh sẽ không ngu ngốc đứng ngoài cửa đợi giống như mọi khi nữa, anh sẽ vào cùng cô, bị như vậy chắc cô sẽ đau lắm.
- 'Vợ chồng sắp cưới.' Giản Tử Hạo thản nhiên trả lời.
Mẹ Lý gật đầu :'Con bé gặp chuyện rồi, đang trong phòng cấp cứu, ta phải đến đó đây.'
Diệp Thần nói :'Cô ấy đến công trình nhà tôi nên mới xảy ra chuyện, tôi xin lỗi.'
Lý Nhiệm Kỳ và cha mẹ Lý nhanh chóng đến bệnh viện, Diệp Thần thấy họ thì đứng dậy chào hỏi.
Cha Lý lắc đầu, Diệp Thần nói :'Tôi thuộc nhóm máu Rh âm, để tôi giúp.'
- 'Gì chứ? Tôi đi tìm máu cho cô ấy, mau ra ngoài cảm ơn ân nhân Diệp Thần của cậu đi, hắn ta và Tiểu Khiết thuộc một nhóm máu đấy.'
Hai tay anh nắm cổ áo của Diệp Thần càng chặt hơn, ánh mắt giận dữ. Tại sao? Tại sao anh đã nói với giám đốc bên cô rồi, mà cô vẫn phải đến đó, xem ra lời nói của anh không có giá trị nữa, nên họ mới xem thường như vậy, đã thế đừng trách anh. Vì cô, dù là điều ngu xuẩn nhất hay tồi tệ nhất anh vẫn sẽ làm.
Giản Tử Hạo đi ra ngoài, nhìn mọi người nói.
Diệp Thần lau máu ở khóe miệng mình :'Xin lỗi, tôi không biết anh là ai nhưng anh đánh tôi như vậy rất là sai.'
Diệp Thần ngạc nhiên :'Cô ấy không phải con gái ruột của hai người sao?'
- 'Vẫn chưa qua cơn nguy kịch, mong mọi người tránh đường.'
- 'Sao hả? Định nhận người thân với cô ấy sao? Nhưng phải xem anh có vượt qua ải của tên Trần Gia Kiệt kia không đã.' Giản Tử Hạo nói.
Diệp Thần nói :'Xin lỗi, cháu là bạn của cô ấy, cô ấy bị tai nạn hiện đang trong phòng cấp cứu ở bệnh viện MS ạ.'
- 'Vâng.' Y tá nói rồi đi ra ngoài.
Anh nắm tay cô càng chặt hơn gằn từng chữ :'Tìm mọi cách, bằng mọi giá phải cứu bằng được cô ấy.'
- 'Để con đưa hai người đi.' Lý Nhiệm Kỳ chạy xuống lấy xe.
- 'Chết tiệt, tôi hỏi anh tại sao cô ấy lại xảy ra chuyện?' Anh gầm lên nắm lấy cổ áo của Diệp Thần.
- 'Viện trưởng, máu không còn.'
Diệp Thần đi theo Giản Tử Hạo để thử máu, lúc lấy máu Diệp Thần nói.
- 'Máu cô ấy thuộc nhóm máu Rh âm, thuộc nhóm máu hiếm, ở bệnh viện chúng tôi đã hết rồi, người nhà có ai thuộc nhóm máu này không?'
Trong phòng cấp cứu, anh xoa nhẹ bàn tay mềm mại của cô, nơi khóe mắt anh một giọt lệ đang đọng lại, anh đang cảm thấy rất tuyệt vọng, nếu mất đi cô vậy anh cũng không cần phẫu thuật nữa, anh sẽ đi cùng cô, cô và anh sẽ làm một cặp vợ chồng dưới kia, sẽ không gặp phải trở ngại, sóng gió nào ngăn cách họ.
Bên trong, Giản Tử Hạo nhìn y tá :'Mất nhiều máu quá, mau qua phòng đông lạnh hồng cầu lấy thêm máu.'
- 'Phải làm sao đây? Con bé không phải con ruột của chúng ta, không chung dòng máu.'
Mẹ Lý nghe xong lảo đảo lùi về sau, cha Lý và Lý Nhiệm Kỳ phải đỡ lấy bà. Y tá hớt hải chạy vào.
Bình luận