Chap 109: Canh mướp đắng
Anh đẩy bát canh ra xa :'Anh không uống nữa.'
- 'Anh về rồi sao?'
Anh vào bàn làm việc tiếp tục công việc của mình, đến gần tối anh kết thúc công việc tại đó mặc dù vẫn còn nhiều văn kiện anh chưa xử lí nhưng anh vẫn bỏ qua, vì anh muốn đến đón Tiểu Khiết đi làm về.
Tiểu Khiết cau mày :'Không được, Tiểu Kiệt anh phải uống hết.'
Tiểu Khiết hỏi :'Vậy sao? Nhưng em nhớ mình đã bỏ vừa muối mà.'
Tiểu Khiết hôm qua mới lên mạng xem một số loại canh ăn vào giúp thanh nhiệt cơ thể, hôm nay cô nấu cho anh món canh mướp đắng.
Anh cười :'Em thấy chuyện này rất kì lạ sao?'
- 'Bát canh này rất khó uống, vừa mặn vừa đắng.'
Tiểu Khiết đụng nhẹ vào tay anh :'Tiểu Kiệt, anh có đang nghe em nói không vậy?'
Tiểu Khiết bưng bát canh lên, nhấp nhẹ một miếng, không phải chứ, rõ ràng đâu có mặn, canh mướp đắng có vị đắng là đúng rồi.
Anh lái xe đến công ty của cô, Tiểu Khiết đi ra thấy xe anh đang đỗ sẵn ở đó, cô mỉm cười rồi đi về phía xe anh, cô mở cửa bước lên.
- 'Em nếm thử xem.' Anh đẩy bát canh về phía cô.
Cô gật đầu :'Phải.'
Anh gật đầu :'Mình đi ăn tối nhé.'
Anh gật đầu, tiếp tục lái xe, nếu như cô biết được anh không đơn giản là nóng trong người mà là bệnh ảnh hưởng đến tính mạng thì cô sẽ thế nào.
Anh giật mình :'Xin lỗi, em vừa nói gì, anh đang suy nghĩ chút việc.'
- 'Tiểu Kiệt, anh hãy ăn canh này nhiều một chút, sau này sẽ không bị chảy máu mũi nữa.'
Anh gật đầu, lấy muỗng nếm thử :'Đắng quá.' Anh nói.
- 'Em đã nếm thử canh này chưa?' Anh hỏi.
Tiểu Khiết cười :'Canh mướp đắng đó.'
Cô lắc đầu :'Chưa.'
- 'Không cần đâu, chúng ta về nhà ăn, anh hay nóng trong người bị chảy máu mũi không nên ăn nhiều đồ ăn ở ngoài, em sẽ nấu canh giải nhiệt cho anh.'
- 'Ngốc, em là phụ nữ nên ông ấy thấy em tội nghiệp nên mới cho em về lại công ty.'
Cô nói :'Hôm nay em gặp một chuyện rất kì lạ, ngày hôm qua chính trưởng phòng điều em đến công trình nhà của Diệp Thần vậy mà đến trưa nay ông ấy gọi điện đến nói Kỳ tổng đang tức giận, ông ấy nói em phải quay về gấp.'
Cô bĩu môi :'Em thà làm ở chỗ Diệp Thần còn đỡ hơn, ở lại phải nhìn sắc mặt ông trưởng phòng mà làm việc.'
Anh lắc đầu tiếp tục lái xe, đến nơi cô lên nhà trước còn anh đỗ xe xuống tầng hầm. Tiểu Khiết xuống bếp nấu cơm, anh đi vào phòng tắm tắm sơ qua rồi ra ăn cơm.
Tiểu Khiết cười :'Tiểu Kiệt, em đùa đấy.'
Mặt anh đanh lại, hàng lông mày thanh tú khẽ nhíu lại :'Em nói gì?'
Bình luận