Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chương 86: Phu Phu Vả Mặt + 2

    Lúc này, Nguyễn Phong Trần thấy Úc Chi đã tỉnh táo lại thì đi tới phán xét đệ tử Trương Thị Huyền Môn, ông ta nói: “Cậu…. Tên ngu xuẩn này, lại dám dùng máu tươi nuôi thần sứ, cậu sẽ bị thu hồi chứng chỉ thiên sư!”

        Ti Ti là thần sứ duy nhất của Úc Chi, nhìn thấy quả trứng rắn màu đen trong tay Hạ Diễm, Úc Chi hối hận không thôi, hắn ta nói: “Không không….. Tôi chỉ là nhất thời hồ đồ thôi, tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc hại Ti Ti! Tôi chỉ muốn trưởng thành nhanh hơn, sư phụ nói đại sư huynh trầm ổn hơn tôi, có kinh nghiệm phong phú hơn tôi, vậy nên tôi muốn đuổi kịp anh ấy, tôi muốn…….”

        “Cậu muốn trở thành thiên sư tốt hơn, càng muốn trở thành chưởng môn của Trương thị nhất tộc, nhưng lại đánh mất đi điểm mấu chốt của mình.” Hạ Diễm lạnh lùng nói, “Thần sứ vốn là thiên địa linh khí hội tụ mà thành, là thần thủ hộ của mỗi một vị thiên sư, nhưng cậu đã cô phụ sự tin tưởng của Ti Ti, làm cho nó thiếu chút nữa là nổ tan xác. Bây giờ tinh phách của nó đã trở lại quả trứng này, và quả trứng đã chọn tôi, Úc Chi, tất cả mọi người ở đây đều nhìn thấy, cậu đã mất Ti Ti mãi mãi rồi.”

        Từ nhỏ đến lớn Úc Chi luôn được mọi người tán tụng, bây giờ ánh mắt của bọn họ lại như lưỡi đao đâm vào người hắn ta từng nhát từng nhát một.

        Cảm giác xấu hổ và mất mát khiến cho hắn ta kìm lòng không đậu mà rơi nước mắt, hắn ta nghe thấy trong hội trường không ngừng truyền đến tiếng mắng chửi, ánh mắt hắn ta đã ảm đạm không còn chút ánh sáng, đột nhiên nhớ lại lúc ba tuổi bị cha mẹ ném vào viện phúc lợi, lúc đó hắn ta cô độc đến mức đêm nào cũng khóc, không ngờ lại tình cờ triệu hoán được tiểu hắc xà to bằng bàn tay, rắn nhỏ quấn quanh ngón tay hắn ta chơi đùa, còn gọi hắn ta là tiểu chủ nhân.

        Sở dĩ hắn ta được gọi là thiên tài cũng vì triệu hoán được Ti Ti khi mới tròn ba tuổi, nhưng có lẽ là có được quá dễ dàng, vậy nên mấy năm nay ngày nào hắn ta cũng cân nhắc xem mình làm thế nào để nổi bật hơn, nhưng lại không biết quý trọng con rắn nhỏ bé đã làm bạn với mình.

        Lúc này Úc Chi mới ý thức được chính tay hắn ta đã làm hỏng hết thảy, là hắn ta tự tay đẩy Ti Ti rời xa mình! Ti Ti đã từng cự tuyệt uống máu của hắn ta, nhưng cũng vì hắn ta cố chấp nên mới biến thành bộ dáng như bây giờ.

        “Không, không, không, cậu cho tôi một cơ hội đi, tôi sẽ không làm như thế nữa”

        Úc Chi đứng lên khỏi mặt đất, hắn ta muốn cướp cái trứng rắn màu đen trong tay Hạ Diễm về. Nhưng Hạ Diễm đã nhanh tay lẹ mắt giơ trứng rắn lên cao, Lục Bỉnh Văn phất nhẹ tay áo, một luồng ánh sáng xanh đẩy Úc Chi ngã xuống đất, khiến cho hắn ta trông càng thêm chật vật.

        Khán giả trong hội trường không ngừng la hét chửi rủa……

        “Suýt chút nữa là mày đã g**t ch*t tất cả mọi người rồi! Úc Chi, không ngờ mày lại tàn nhẫn với thần sứ của mình như vậy, tên tiểu nhân ích kỷ này!”

“Thằng nhãi này, mày đã làm mất thần sứ của mình rồi! Thần sứ đi theo mày thật thảm.”

        “Đấu trường dưới lòng đất quá nguy hiểm, Hội trưởng Nguyễn nói là ông ta có năng lực bảo vệ chúng ta, kết quả thì sao, vừa rồi mọi người thiếu chút nữa đã chết ở đây rồi, cuộc thi nhảm nhí này căn bản không đáng!”

        ” Lần này nhờ Hạ Diễm và Lục tiên sinh, hai người bọn họ thật sự quá mạnh, đến tột cùng thì Lục tiên sinh là thần thánh phương nào, làm sao hắn có thể khiến cho khe nứt khôi phục lại như lúc ban đầu được vậy?! Chẳng lẽ hắn còn lợi hại hơn cả Hội trưởng Nguyễn?!”

        Ngay lúc mọi người ầm ĩ, đại sư huynh Trương Thanh Phong bên cạnh Úc Chi nghiến răng nghiến lợi, nói: “Các vị đạo trưởng, sư đệ tôi biến thành bộ dạng như bây giờ, Trương Thị Huyền Môn chúng tôi cũng có trách nhiệm. Hy vọng các vị nể mặt Trương đạo trưởng cho hắn ta một cơ hội sửa đổi bản thân, trước tiên đừng thu hồi chứng chỉ thiên sư của hắn ta. Sau hôm nay tôi sẽ đưa Úc Chi đến Tây Lĩnh Sơn tĩnh tâm tu luyện, mười năm không được xuất quan.”

        Hạ Diễm thản nhiên nói: “Úc Chi bế quan năm năm hay mười năm gì cũng là chuyện của sư môn các người, tùy các người xử lý. Chuyện hôm nay, người làm sai là Úc Chi, nhưng kỳ thật Hiệp hội Thiên sư cũng không tránh được trách nhiệm.”

        Vì Hội trưởng Nguyễn cường thế, rất nhiều thiên sư không dám lên tiếng phản đối những quy tắc ông ta đưa ra, lại không ngờ một thiếu niên mười chín tuổi mới ra đời như Hạ Diễm lại dám nghi ngờ quyền uy của ông ta.

        “Hiệp hội Thiên Sư phải có trách nhiệm đảm bảo an toàn cho kỳ thi, nhưng chế độ thi đấu ở đấu trường ngầm lại vô cùng nguy hiểm, thậm chí nó còn giống như một màn biểu diễn hoành tráng, hơn nữa mọi người còn phải mua vé vào cổng.” Hạ Diễm nói, “Hiệp hội Thiên sư vốn là đoàn thể hỗ trợ thiên sư, để mọi người đoàn kết và tương trợ lẫn nhau, nhưng hiện giờ các môn phái lại phân tranh kịch liệt như vậy, tổ chức kỳ thi như thế hao tổn biết bao nhiêu tiền bạc và công sức? Nhưng ý nghĩa tồn tại của nó ngoại trừ vơ vét tiền tài và bảo vệ quyền lợi ra thì còn có cái gì nữa?”

        “Ồ?” Hội trưởng Nguyễn đè nén cơn giận, “Hạ Diễm, cậu nói Hiệp hội Thiên sư của chúng tôi không làm tròn trách nhiệm, vậy cậu nói xem, cuộc thi này nên tổ chức như thế nào?”

        “Các vị trưởng lão của Hiệp Hội Thiên Sư linh năng xuất chúng, tất nhiên sẽ đại biểu cho một quyền hạn nhất định. Nếu nhất định phải thông qua phương thức thi cử để chứng minh năng lực của các đệ tử Huyền Học, vậy không bằng sắp xếp đơn ủy thác của người dân trong thiên hạ dựa theo năm cấp bậc, độ khó sắp xếp từ A đến S, chỉ cần có thể trợ giúp người ủy thác hàng yêu phục ma thành công dưới sự giám sát của giám khảo thiên sư đi cùng thì tính là vượt qua kỳ thi.” Hạ Diễm bình tĩnh nói, “Như vậy vừa có thể chứng minh năng lực của thiên sư, vừa có thể hỗ trợ được người dân cần giúp đỡ.”

        “Hạ Diễm, khi cậu chưa sinh ra thì tôi đã thiết lập quy tắc như vậy rồi! Một nhóc con miệng còn hôi sữa như cậu lấy đâu ra dũng khí mà đi nghi ngờ tôi?!” Hội trưởng Nguyễn giận dữ nói, “Chẳng lẽ đó là dũng khí mà người chồng ma quỷ kia của cậu cho à? Thân là đàn ông lại đi gả cho một con quỷ, bây giờ lại đến đây khoa tay múa chân trước mặt Huyền môn chính thống, tôi nghĩ chúng ta nên đem tên dị chủng này nhốt vào địa lao mới phải!”

        Lời này vừa nói ra, cả hội trường bắt đầu xôn xao.

        Ngoại trừ người đến đây xem trực tiếp, cư dân mạng trên livestream cũng vô cùng khiếp sợ, tin đồn trước kia dù sao cũng chỉ là tin đồn, nhưng bây giờ hội trưởng Nguyễn đã đóng dấu chứng thực Hạ Diễm gả cho quỷ là sự thật.

        【Người đàn ông bên cạnh Hạ Diễm thật sự là quỷ à?! Bà nó, dưa này lớn thật đó.】

        Hôm nay tôi không thể không ăn quả dưa này… Chẳng trách Hạ Diễm lại lợi hại như vậy, thì ra là đi cung phụng Lệ quỷ…… Thì ra là đi đường tắt….】

        [Nhưng Hạ Diễm nói rất đúng….. Kỳ thi như vậy chẳng khác nào như vào rạp xiếc xem biểu diễn, thật sự không hay chút nào, hôm nay nếu không phải vị tiên sinh bên cạnh cậu ta khôi phục lại vết nứt trên trần nhà, thì tất cả mọi người ở đây đều đã chết rồi! 】

        【 Thiên sư thì làm sao có thể làm bạn với quỷ được?! Thật nực cười.】

…….

        “Quỷ?” Lục Bỉnh Văn thấp giọng cười, “Lão già, ông nói tôi là quỷ, vậy ông đến thử xem có thể thu phục tôi hay không.”

        Hội trưởng Nguyễn kích động niệm một chuỗi tâm pháp khẩu quyết, kết giới ông ta thiết lập mới vừa rồi đã nổi lên ánh sáng đỏ, vầng sáng màu đỏ đó chẳng khác nào như hoàng hôn ở cuối chân trời, cảnh tượng đẹp đẽ đó khiến đệ các tử huyền học trong hội trường không ngừng tấm tắc khen ngợi.

        Nhưng một giây sau, luồng ánh sáng đỏ đó bỗng hóa thành một tấm lưới, đột nhiên thu nhỏ về phía chính giữa sân…..

        Mấy lệ quỷ vốn bị pháp khí bắt giữ khi bị tấm lưới kia chạm vào đều hóa thành tro bụi, Hạ Diễm thầm kêu không tốt, nhưng Lục Bỉnh Văn lại đẩy cậu ra sau lưng mình, thấp giọng nói che kín màn hình.

【Hắn có phải là quỷ hay không cũng có sao đâu! Ôi mẹ ơi, sao lại ngọt như vậy chứ, vừa rồi khi hai người bọn họ cùng nhau đánh cha con Nguyễn thị, Lục ca của chúng ta vẫn luôn đứng chắn trước mặt Diễm Diễm.】

        【Có nam quỷ tốt như vậy thì tôi tan tầm phải lập tức chạy về nhà ngay, anh ấy ngầu quá, đẹp trai quá.】

        【Diễm Diễm thật đáng yêu, hy vọng Tiểu Xà đi theo cậu ấy có thể sống một cuộc sống hạnh phúc.】

        【Thiên đạo luân hồi, lần này Lý tổ trưởng đã đại nghĩa diệt thân! Thật tốt quá. Tính cách này của anh ta rất thích hợp để làm thành viên cấp cao trong Hiệp hội Thiên sư.】

       【Thật không ngờ ngay cả Phượng Hoàng thần sứ cũng có thể bị làm giả, lúc nhìn thấy con chim giả kia rơi bột phấn màu vàng, tôi đã thực sự rất sốc…】

        【Công ty Diễm Diễm còn nhận người nữa không?! Tôi có thể đến công ty của cậu ấy ứng tuyển không? Tôi rất thích cậu ấy, hu hu hu… 】

……

        “Chính cái gọi là tham lam không kiềm chế được đã hủy hoại nhân sinh của ông ta.” Triệu đạo trưởng chậc chậc nói, “Thật sự là không ngờ mà, đệ tử ngoan, thì ra phu phu hai người các cậu nhận được thư tố cáo mới tới.”

        Hạ Diễm gật đầu với Lý Hải Triều, lại cầm miếng vải bông từ trong tay Đại Kim, bao lấy quả trứng rắn màu đen nho nhỏ kia, hy vọng con rắn nhỏ có thể nhanh chóng nở trong môi trường ấm áp.

        “Chuyện đã đến mức này rồi, cũng không cần phải tiếp tục thi đầu nữa.” Nhạc Hành Chỉ nói, “Lão Triệu, chờ qua vài ngày nữa chúng ta lại cùng đệ tử ngoan của ông thương lượng xem làm thế nào để thay đổi cho tốt hơn.”

        Hạ Diễm khẽ gật đầu với hai vị đạo trưởng, cậu nói: “Vậy chúng ta trở về nghỉ ngơi một chút, mấy ngày nữa gặp lại.”

        Đoàn người đạp tuyết đi ra khỏi hội trường, Hạ Diễm nhẹ nhàng cười cong cong hai mắt nhìn Lục Bỉnh Văn, nói: “Anh à, nếu mọi chuyện đã xử lý xong, vậy chúng ta về nhà nghỉ lễ đi?”

        Lục Bỉnh Văn gật gật đầu, ôm Hạ Diễm dịch chuyển trở về căn hộ ở thành phố B.

        Để trải qua một đêm tuyệt vời, hắn còn đặc biệt gọi một chiếc bánh kem dâu tây tuyết sơn thật lớn, sau đó còn tắm rửa sạch sẽ rồi thắp nến thơm, nâng một ly rượu vang đỏ lên chờ phu nhân đến ôm ấp.

        Nhưng phu nhân hắn lại không về phòng mà đi ấp trứng.

        Lục Bỉnh Văn đi vào phòng ngủ, phát hiện Hạ Diễm đang chăm chú đọc “Hướng dẫn nuôi dưỡng thần sứ hình rắn” trên diễn đàn Thiên Sư, còn cực kỳ chu đáo đắp chăn cho cái trứng rắn nhỏ.

        “Sao còn chưa nở ra nữa?” Hạ Diễm có chút sốt ruột, “Anh ơi, con rắn nhỏ này có chết ở trong trứng luôn không?”

        Vẻ mặt Lục Bỉnh Văn không chút biểu tình, hắn nói: “Ừ, chắc là vì linh lực của em không đủ mạnh, em cứ mang quả trứng này đặt ở bên gối đầu, sau đó song tu với anh một đêm, đảm bảo là ngày mai có thể nhìn thấy con rắn đen ngu ngốc kia chui ra.”

        Hạ Diễm bối rối nhìn Lục Bỉnh Văn, cậu có chút thẹn thùng mở to hai mắt, nhẹ giọng nói: “…. Sao có thể để rắn nhỏ nghe thấy thứ không thích hợp với trẻ em được chứ?”

        Vẻ mặt Lục Bỉnh Văn giống như đang ghen tị với con rắn nhỏ chưa phá vỏ chui ra kia, Hạ Diễm nhẹ nhàng nở nụ cười, cậu đặt quả trứng rắn dưới bụng Mao Tiểu Quất đang ngủ say, lại lấy từ trong tủ quần áo ra một hộp quà nhỏ xinh.

        Bên trong hộp quà là một bộ đồ ngủ ren có đôi tai mèo màu đen.

        Hạ Diễm c** q**n áo của mình ra, từ từ thay bộ đồ ngủ ren xinh đẹp này vào, sau đó nằm ngay ngắn trên giường cưới của mình. Cậu ngước mắt lên nhìn Lục Bỉnh Văn ở một bên, nói: “Anh à, anh có muốn tới đeo tai cho Miêu Miêu không?”

        Lục Bỉnh Văn nhìn cảnh đẹp trước mắt, thầm nghĩ, nếu như cái này còn có thể nhịn, vậy thì không thể gọi là nam quỷ được.

        “Bảo bối.” Lục Bỉnh Văn cúi người đeo tai mèo cho Hạ Diễm, “Nếu sợ rắn nhỏ nghe xong sẽ thẹn thùng, vậy em… Nhỏ giọng là được rồi.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...